Chương 2.2

Trân Thục nghi có lẽ vẫn nghĩ rằng chuyện mình giả bệnh hôm qua có thể đổi lấy vài phần thương yêu của đế vương, nào ngờ...

Nếu Thù Lệ đoán không lầm, Hoàng thượng đã cảm thấy phiền, bởi vì đây đã là lần thứ ba trong tháng này Vũ Hoa Các cho triệu thái y.

"Vâng, nô tài tuân chỉ." Giọng điệu của Từ Khang nghe không có gì thay đổi.

Trong điện lại trở về với sự yên tĩnh.

Thù Lệ tự biết việc mình cần làm đã xong, bưng chiếc khay rỗng lui sang một bên. Đứng ở xa, nàng cúi đầu xuống lại có thể nhìn thấy cái bóng đen kia, lúc này cái bóng đã đội quan, chính giữa cắm một chiếc trâm.

Điều này khiến nàng không khỏi nghĩ đến người trong mộng, cũng là chiếc quan đội đầu màu đen và... chiếc trâm vàng.

Cũng không biết hôm nay có còn mơ thấy nữa không. Chỉ là một người trong mộng, lẽ nào còn có thể làm gì nàng được, huống hồ đó là giấc mơ của nàng, nàng sợ hãi làm gì chứ?

Trong đầu thầm thì như vậy, nhưng người lại ngẩn ra đứng đó.

Mãi cho đến khi cái bóng trước mặt di chuyển ra ngoài, Thù Lệ mới theo Thu Lan cùng lui về thiên điện, cuối cùng cũng có thể thở phào một hơi.

"Cất đồ đi, rồi theo ta." Thu Lan mở miệng, ánh mắt vô tình hay cố ý lướt một vòng trên người mấy tiểu cung nữ trước mặt. Nhìn chung, Thu Lan khá hài lòng, không có ai trong số này nghĩ đến chuyện trèo cao.

"Vâng." Thù Lệ cùng mọi người khẽ cúi người hành lễ đáp lời.

Thừa Minh Điện là tẩm cung của thiên tử, toàn bộ Thừa Minh Điện lớn đến lạ thường. Thù Lệ đi theo mọi người qua những hành lang quanh co, cuối cùng mới dừng lại trước một gian phòng.

"Mấy người các ngươi, ở lại đây làm việc, còn ngươi, theo ta." Thu Lan chỉ riêng Thù Lệ, lại dẫn nàng quay trở lại một phía khác của Thừa Minh Điện.

Đây là một thư phòng, vừa bước vào, Thù Lệ đã ngửi thấy một mùi hương đàn mộc đặc trưng.

"Ngươi trước đây từng hầu hạ ở Thái Thư Viện, có biết chữ không?"

Thù Lệ khẽ gật đầu: "Nô tỳ từng đi học mấy năm." Sau đó lại làm việc ở Thái Thư Viện mấy năm, số chữ biết được lại càng nhiều hơn.

"Tốt, cung nhân phụ trách phục vụ trong thư phòng đã phạm tội, ngươi tạm thời thay thế vị trí của nàng ta. Chắc hẳn Lưu công công cũng đã dặn dò, làm việc ở ngự tiền phải biết giữ mắt giữ tay của mình, nếu không ai cũng không cứu được ngươi đâu."

Lời cảnh cáo này rất bình thường, Thù Lệ cũng không có ý định liều mạng.

Nàng đang định trả lời thì cằm bị một bàn tay giữ lấy, cả gương mặt cũng thuận theo lực đạo mà bị nâng lên. Gương mặt vẫn luôn cúi thấp che đi dung mạo nay đã hoàn toàn bại lộ trước mắt người khác.

Hành động đột ngột này khiến nàng có chút kinh ngạc, hai má bầu bĩnh bị bàn tay kia ép đến hơi phồng lên, nhưng lực không mạnh. Nàng nhìn thấy vẻ kinh ngạc trên mặt Thu Lan.

Mãi cho đến khi Thu Lan buông tay, hai má nàng mới hồng trở lại. Nàng không đưa tay xoa, mấp máy môi nói: "Cô cô yên tâm, nô tỳ tuyệt không dám có tâm tư khác."

Sắc mặt Thu Lan lại có chút phức tạp. Vừa rồi chỉ thoáng nhìn một chút, cảm thấy cung nữ này có lẽ có một dung mạo xinh đẹp, không ngờ lại đẹp đến nhường này.

Thu Lan phất tay áo, không tiếp tục nói về chủ đề này nữa.

Đương kim Hoàng thượng và Thái hậu không phải là mẫu tử ruột, nhưng Hoàng thượng từ nhỏ đã được nuôi dưỡng bên cạnh Thái hậu, cũng chưa từng có tin đồn mẫu tử bất hòa. Thái hậu vốn xuất thân không cao, sau khi Hoàng thượng cho dừng tuyển tú liền nghĩ cách đưa người đến ngự tiền. Thu Oanh là một người, nghe nói trong số người mới đến ngự tiền lần này có một người dung mạo vô cùng xuất chúng, nghĩ đến chính là người trước mắt này, không biết người này có quan hệ gì với Thái hậu Nương nương hay không.

"Ngươi tên là gì?"

"Nô tỳ tên Thù Lệ."

Cái tên này quả thật rất hợp với nàng, không biết đây là tên ban đầu hay là tên đã đổi sau khi vào cung.

"Bệ hạ thường sẽ đến thư phòng trước hoặc sau bữa tối, ngươi theo ta vào trong hầu hạ là được. Lát nữa ta sẽ chỉ dạy cho ngươi, để tránh lúc hầu hạ bệ hạ ngươi lại không rõ quy củ."

"Vâng, nô tỳ cảm tạ cô cô đã chỉ dạy." Thù Lệ miệng lưỡi đủ ngọt, nhưng không có vẻ cố tình lấy lòng, lời này thốt ra ngược lại khiến Thu Lan phải nhìn nàng thêm vài lần.