"Thù Lệ, ngươi không sao chứ?" Thanh Diệu lên tiếng hỏi.
"Không sao, không sao." Thù Lệ lắc đầu, gạt những suy nghĩ vẩn vơ sang một bên.
"Hôm nay là ngày đầu chúng ta đến ngự tiền hầu hạ, Lâm cô cô đã dặn rồi, phải hết sức cẩn thận, ngươi phải tỉnh táo lên đấy." Thanh Diệu có chút lo lắng cho tình trạng của nàng, không khỏi nhắc nhở một câu.
Thấy Thù Lệ gật đầu, Thanh Diệu lại liếc nhìn gương mặt khiến nữ nhân cũng phải ghen tị kia, trong lòng thầm xuýt xoa.
Dung nhan xinh đẹp như vậy, so với các nương nương trong hậu cung chỉ hơn chứ không kém. Chỉ có điều, gương mặt này xuất hiện trên người một cung nữ thì có chút đáng tiếc, có lẽ sẽ còn mang đến không ít phiền phức.
Đương kim Thánh thượng tuy còn trẻ nhưng lại không mặn mà với hậu cung, bây giờ còn cho dừng cả tuyển tú, nói rằng hậu cung đã đủ người, không cần thêm người mới. Hoàng thượng đã hạ lệnh, người ngoài có muốn nói gì thêm cũng phải suy nghĩ cẩn thận rồi mới mở miệng, nhưng Thái hậu Nương nương lại không cho là vậy.
Thanh Diệu thầm nghĩ, nghe nói Đại cung nữ Thu Oanh ở ngự tiền chính là do Thái hậu Nương nương đưa tới, cũng là một mỹ nhân, nhưng ở ngự tiền hai ba năm rồi mà không có chút động tĩnh nào, xem ra Hoàng thượng thật sự không ham nữ sắc.
Cũng không biết với dung mạo xinh đẹp như vậy, Thù Lệ có thể thuận lợi vào ngự tiền hầu hạ hay không, và sau này sẽ ra sao.
Những cung nữ phục vụ ở ngự tiền như các nàng đều ở tại Thừa Minh Điện phía sau Tố Vân Uyển để tiện cho việc hầu hạ thiên tử. Mỗi người khi thức dậy vào buổi sáng đều phải hết sức chú ý, không được gây ra tiếng động lớn, nếu không chỉ một chút sơ sẩy là có thể mất đầu.
Thù Lệ đi theo Đại cung nữ Thu Lan vào thiên điện của Thừa Minh Điện, tạm thời tách khỏi Thanh Diệu.
"Lát nữa Hoàng thượng dậy, ngươi theo ta. Đây là triều phục Hoàng thượng sẽ mặc hôm nay, ngươi phải ủi cho thật phẳng phiu, hiểu chưa?"
Người kia vừa nói vừa nhìn về phía Thù Lệ, giọng điệu có phần nghiêm khắc.
Thù Lệ biết làm việc ở ngự tiền không thể qua loa, ngoan ngoãn gật đầu, khẽ khom người đáp một tiếng: "Nô tỳ hiểu rồi ạ."
Những cung nữ nhỏ mới đến ngự tiền hầu hạ như các nàng đều phải có người chỉ dạy, phải làm mọi việc không một chút sai sót mới được. Thù Lệ là người cẩn thận tỉ mỉ, nghe đối phương dặn dò, liền thành thật cúi đầu tiến lên làm việc.
Những ngón tay của nàng trắng nõn, nhưng lại không mấy phù hợp với tướng mạo của nàng, không phải dáng vẻ mảnh khảnh mà lại có chút mềm mại, đầy đặn, như được chăm chút kỹ lưỡng.
Thu Lan vô tình thoáng thấy cảnh này, bỗng nhíu mày, hỏi nàng: "Trước đây ngươi hầu hạ ở đâu?"
Thấy giọng điệu đối phương không gay gắt, Thù Lệ liền buông việc trong tay, quay đầu lại đáp lời: "Thưa cô cô, trước đây nô tỳ hầu hạ ở Thái Thư Viện, tất cả đều nhờ Trần cô cô chiếu cố, chỉ làm những việc nhàn hạ."
Nghe nàng trả lời như vậy, Thu Lan cũng hiểu tại sao đôi tay kia lại sạch sẽ đến thế. Công việc ở Thái Thư Viện không hề vất vả, các cung nữ ngày thường tiếp xúc với thư tịch đều phải đảm bảo đôi tay sạch sẽ gọn gàng. Hơn nữa cung nữ này lại được Trần Phương ưu ái vài phần, chắc hẳn sống rất thoải mái, chẳng trách đôi tay lại trắng trẻo mềm mại như vậy.
Thu Lan nhớ ra, Trần Phương ở Thái Thư Viện mấy ngày trước phạm tội đã bị đánh đuổi ra khỏi cung. Nghĩ vậy, cung nữ này cũng có chút bản lĩnh, kịp thời rời khỏi Thái Thư Viện, lại còn có thể nhân cơ hội tiến vào ngự tiền, có thể nói là không hề đơn giản.
"Ngươi ngẩng đầu lên xem nào."