Giữa cơn hỗn loạn, Thù Lệ cuối cùng cũng đối mặt được với Thu Lan. Lúc này, cô cô cũng đang quỳ dưới đất, lại một mực phủ nhận lời của Thù Lệ: "Nô tỳ chưa từng nói những lời như vậy, chắc là Thù Lệ cô nương nhớ nhầm rồi."
Lời vừa dứt, sắc mặt Thù Lệ trở nên trắng bệch như giấy. Nàng nhớ lại, hôm nay lúc Thu Lan nói với nàng câu đó, không có người ngoài nào ở đó có thể làm chứng, mà một mình nàng ở trong thư phòng lâu như vậy, nói thế nào cũng không ai tin.
Tiêu Thần không biết làm sao một người có thể có nhiều nước mắt đến vậy. Hắn lạnh lùng nhìn Thù Lệ bị thẩm vấn liên tiếp đến mức không nói nên lời, bộ dạng sốt ruột. Dù vậy, nàng cũng không hề mở miệng xin tha, chỉ không ngừng nói không phải là nàng.
Đúng là ngốc thật.
Lúc này, Từ Khang đã hỏi đến việc Thù Lệ có nhìn trộm tấu chương trong thư phòng hay không. Chuyện Thù Lệ biết chữ có không ít người biết, cho dù nàng có vô tội đến đâu, giờ phút này cũng không thể không khiến người khác hoài nghi nàng có lòng dạ khác.
Thù Lệ gần như sắp liệt cả người trên đất, hai đầu gối quỳ đến đau nhói, trên người lúc nóng lúc lạnh, nước mắt từng chuỗi từng chuỗi rơi xuống trong mờ mịt và kinh hoảng, trông vừa bất lực vừa đáng thương.
Tiêu Thần dường như đã xem đủ trò hề, ngón tay hắn cong lại, gõ nhẹ lên bàn hai tiếng. Âm thanh không lớn nhưng lại khiến cả điện trong nháy mắt im phăng phắc.
Một lát sau, hắn nhìn Thù Lệ, mở miệng: "Trẫm nhớ, sáng nay đã bảo ngươi phải nghỉ ngơi cho tốt."
Bầu không khí trong điện bị câu nói này của hắn phá vỡ. Thù Lệ toàn thân co rúm lại, nhìn hắn, mấp máy môi khàn giọng đáp một tiếng "vâng".
"Ngươi đã nghỉ ngơi chưa?"
Thù Lệ khóc trong điện không giống như trong mộng, không hề có quy tắc. Nàng thút thít như muốn khóc hết tất cả tủi hờn, quỳ gối giữa điện, lúc khóc không phát ra một tiếng động nào, chỉ có nước mắt không ngừng rơi xuống, lặng lẽ nói lên nỗi oan của mình.
"Dạ, đã nghỉ... Nô tỳ đã nghỉ ngơi." Tay Thù Lệ run run, bất an đáp lời hắn.
Tiêu Thần nhìn đôi mắt khóc đến đỏ hoe kia, con ngươi bỗng sẫm lại, tiếp tục hỏi: "Nghỉ ngơi ở đâu?"
Ở đâu ư? Nàng hôm nay cả ngày đều ở trong thư phòng, tất nhiên là nghỉ ngơi ở thư phòng.
"...Bẩm bệ hạ, là ở thư phòng."
"Nô tỳ chỉ nghỉ ngơi trong thư phòng, không có, không có nhìn, cũng không có lấy..."
Tiêu Thần thong thả "ừ" một tiếng, bảo nàng đứng lên: "Là trẫm bảo ngươi đến thư phòng nghỉ ngơi."
Không biết là ai đã hít một hơi khí lạnh, trong đại điện nghe có chút rõ ràng. Người đó lập tức quỳ xuống, hoảng hốt xin tha tội.
Sự chú ý của Tiêu Thần không hề rời đi. Hắn thấy Thù Lệ ngây ngốc được người ta đỡ dậy, quỳ quá lâu nên suýt chút nữa đứng không vững, nước mắt đã khô, khuôn mặt nhỏ nhắn không biết nên giấu vào đâu.
"Cũng không phải chuyện gì to tát, lui về đi."
Từ Khang đã sớm dừng màn thẩm vấn kia, trên mặt lại khôi phục vẻ bình tĩnh, phảng phất như những lời chất vấn nghiêm nghị ban nãy chưa từng tồn tại, Hoàng Thượng đã mở lời, rõ ràng là có ý muốn bỏ qua cho Thù Lệ. Huống chi, màn kịch hôm nay vốn dĩ là nhắm vào một mình Thù Lệ.
Đầu óc Thù Lệ rối bời, cảm xúc vừa dâng lên rồi lại hạ xuống, nghe thấy câu nói này của Tiêu Thần, trong lòng như trút được một tảng đá lớn. Cảm giác sống sót sau tai kiếp cũng chỉ đến thế mà thôi.
"Vâng, nô tỳ tạ... ân điển của bệ hạ, nô tỳ cáo lui." Chân nàng mềm nhũn, thật sự là bị doạ sợ, lúc đi đường còn có chút vụng về.
"Chuyện hôm nay, đừng để trẫm nghe thấy có ai nói bậy."
Đợi bóng dáng Thù Lệ đi xa, Tiêu Thần liếc nhìn những người còn lại trong điện, lạnh lùng hạ lệnh.
"Vâng, nô tỳ/nô tài tuân chỉ."
Thù Lệ về đến Vân Uyển, Thanh Diệu vừa hay ở trong phòng. Nhìn thấy bộ dạng của nàng lúc mở cửa, Thanh Diệu lập tức giật mình, sờ thử một cái, phát hiện cả lưng áo nàng đều đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
"Đây là sao vậy?" Thanh Diệu vội dìu nàng vào phòng, thấy rõ vệt nước mắt trên mặt nàng, lòng chùng xuống, tưởng nàng bị bắt nạt, lại không dám hỏi, đành phải đi múc nước cho nàng rửa mặt.
Thù Lệ cả người không còn chút sức lực, hôm nay bị doạ một trận như vậy, trong đêm liền lên cơn sốt. Một mình nàng trùm chăn, bất an khóc nức nở, khóc khóc rồi thϊếp đi lúc nào không hay.
Đêm đó, nàng lại vào mộng, nhưng không dám để người trong mộng phát hiện. Rìa của giấc mộng là một màu đen kịt, nàng do dự không dám tiến vào, cuối cùng lại trốn về bụi mẫu đơn, lần này trốn còn kỹ hơn trước.