Chương 8.1

Ngoài cửa vẫn tĩnh lặng như tờ. Đêm đã khuya, chỉ có thể nghe thấy tiếng côn trùng rả rích.

Thù Lệ ra sức đập cửa, tay đều đập đến sưng đỏ cả lên mà vẫn không nghe thấy tiếng người đáp lại.

Trong phòng tối đen như mực, cho dù Thù Lệ cố gắng mở to mắt cũng không thấy được một tia sáng le lói.

Nàng vốn không phải người gan dạ, cảnh tượng trong mơ mấy hôm trước đã đủ khiến nàng sợ hãi, bây giờ lại thêm một lần như thế này. Lúc này, nàng cũng không còn tâm trí đâu mà để ý đến lễ nghi phép tắc, cứ không ngừng đập cửa, gọi lớn ra ngoài, hy vọng có người nào đó có thể phát hiện ra nàng.

Tại chính điện của điện Thừa Minh, hương Long Tiên từ trong lư đồng lượn lờ bay ra mấy sợi khói. Cả đại điện tĩnh lặng, các cung nhân đứng ở vị trí của mình, đầu cúi thấp, không ai dám ngước lên nhìn.

Phía trên cao, Tiêu Thần khẽ nhắm mắt, hờ hững tựa vào long ỷ, ngón tay thong thả xoay xoay chiếc nhẫn Bàn Chỉ bằng bạch ngọc, dường như đang chờ đợi điều gì.

Một lát sau, một người từ ngoài cửa bước vào, dáng đi có chút vội vã, tiến về phía Tiêu Thần.

Chỉ thấy người kia lại gần, hạ giọng nói câu gì đó, Tiêu Thần bèn mở mắt ra, sắc mặt không có gì thay đổi. Trầm mặc một hồi, hắn khẽ gật đầu.

Trong thư phòng, Thù Lệ không biết đã đập cửa bao lâu. Ban đầu vì quá gấp gáp mà toàn thân nóng ran, đến bây giờ lại dần mất hết sức lực, giọng cũng nhỏ đi. Nàng ngồi dựa vào cửa, thở dốc một chút, lớp mồ hôi nóng vừa túa ra đã trở nên lạnh ngắt.

Đến lúc Thù Lệ bị đưa đến ngự tiền, đầu óc nàng đã bắt đầu choáng váng.

Chính điện nến đèn sáng trưng, bốn phía đứng không ít người. Thù Lệ bị người ta lôi đến rồi quăng xuống đất một cách tùy tiện.

Nàng vừa ngẩng đầu lên đã thấy gương mặt lạnh lùng được ánh nến soi rọi.

"Nô tỳ... nô tỳ tham kiến bệ hạ." Bàn tay Thù Lệ có chút sưng đỏ, nàng chống người dậy, hướng về phía Tiêu Thần hành lễ.

Tiêu Thần không bảo nàng đứng lên, hắn chăm chú nhìn dáng vẻ thảm hại của Thù Lệ lúc này, rồi dời mắt đi.

Từ Khang hiểu ý hắn, bèn lên tiếng.

"Nô tỳ này, tại sao ngươi lại xuất hiện trong thư phòng của bệ hạ?" Từ Khang ngày thường luôn mang dáng vẻ ôn hoà, thấy ai cũng mỉm cười, nhưng một khi đã nghiêm túc thì lại có chút đáng sợ.

Thù Lệ tất nhiên chưa từng thấy bộ dạng này của ông, bị doạ cho run lên một cái, câu hỏi kia mới lọt vào tai nàng.

Nàng vô thức nói: "Là lệnh của bệ hạ..." Là Hoàng Thượng hạ lệnh cho nàng ở trong thư phòng.

"Nói láo." Từ Khang nghiêm giọng quát, trừng mắt nhìn nàng, "Thư phòng là trọng địa, sao có thể để ngươi tự tiện ra vào? Huống hồ, trời đã tối đen, ai biết ngươi có trộm thứ gì bên trong không."

Thù Lệ bị dọa sợ. Nàng là người rõ nhất, trong cung này, cung nhân phạm lỗi sẽ có kết cục ra sao. Giờ phút này nghe lời của Từ Khang, một sợi dây trong đầu nàng bỗng đứt phựt, rõ ràng, rõ ràng là Thu Lan cô cô nói.

"Thu Lan cô cô, là Thu Lan cô cô nói với nô tỳ..."

Sắc mặt nàng lúc này trắng bệch, đôi mắt doạ đến đỏ hoe. Tuổi còn nhỏ, lúc này gần như bị dọa đến sắp không cầm được nước mắt, hoảng hốt quỳ rạp dưới đất tìm kiếm bóng dáng Thu Lan.

"Ý của ngươi là Thu Lan giả truyền thánh chỉ." Từ Khang không chịu buông tha, nói xong câu đó lại tiếp, "Giả truyền thánh chỉ là tội lớn tru di cửu tộc, ngươi phải nghĩ cho kỹ rồi hẵng trả lời."