Chương 7.2

Thù Lệ lúc nào cũng cúi gằm đầu, hoặc là cụp mắt xuống, trông rất ngoan ngoãn, mỗi lần Tiêu Thần muốn nhìn nàng đều phải tự mình ra tay.

Lần này, Tiêu Thần thấy được quầng thâm dưới mắt Thù Lệ, đoán ra nàng vì sợ hãi mà cả đêm không ngủ. Thảo nào trong mộng không thấy bóng dáng nàng đâu.

Trong lòng hắn cười khẩy một tiếng, ngón trỏ nhẹ nhàng vuốt ve đuôi mắt Thù Lệ, nhìn vào đôi đồng tử hoảng hốt xen lẫn sợ hãi kia, hắn nói với giọng không rõ ý tứ: "Phải nghỉ ngơi cho tốt mới có thể hầu hạ tốt được chứ."

Nói xong câu đó, Tiêu Thần buông tay, không để ý đến Thù Lệ nữa, tự mình mặc áo khoác ngoài rồi đi thẳng ra ngoài.

Trong điện, Thù Lệ không dám thở mạnh.

Lúc nàng ra khỏi đại điện, thấy bên cạnh có hai ba cung nhân đang tụ lại, thấy nàng đi ra, sắc mặt có chút nén cười, lại vội vàng che đi, cười nói vài câu gì đó rồi rời đi.

Thu Lan từ ngoài cửa điện đi vào, thấy Thù Lệ còn đứng tại chỗ liền gọi nàng lại.

"Ngươi theo ta."

Thù Lệ đi theo.

Trong thư phòng của điện Thừa Minh có một chiếc bàn thấp nhỏ, bị rèm che khuất, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy.

"Hoàng Thượng phân phó, sau này ngoài phiên trực buổi sáng, những lúc khác ngươi cứ ở trong thư phòng." Thu Lan nói ra câu này cũng cảm thấy kỳ lạ. Nàng ở ngự tiền hầu hạ lâu như vậy, tuy không dám nói là hiểu rõ đế vương, nhưng mệnh lệnh kiểu này quả thực không giống những gì đế vương sẽ ra lệnh.

Nàng nhìn Thù Lệ từ trên xuống dưới, thấy trong mắt đối phương là vẻ mờ mịt, nhất thời có chút nghẹn lời.

Cửa thư phòng đang mở, từ lúc đi vào, Thù Lệ không dám nhìn loạn. Trên chiếc bàn thấp có ít giấy và sách, Thu Lan cô cô bảo nàng chép sách.

Một lần ngồi là đến hết cả buổi sáng.

Buổi chiều, Tiêu Thần nghe báo lại.

Bảo Thù Lệ ở trong thư phòng, thực chất chính là giam lỏng nàng. Ngoài thư phòng ra, nàng không được đi đâu khác, dù muốn đi cũng có người đi theo. Ngoài ra còn có người lúc nào cũng chú ý động tĩnh trong thư phòng, chỉ cần Thù Lệ có hành động gì không nên, sẽ lập tức bị bắt lại.

Hắn vẫn còn hoài nghi, tất cả những chuyện này quá mức trùng hợp, lại vô cùng huyền bí. Hắn trước nay không hề có hứng thú với những chuyện này, giờ đột nhiên xuất hiện một người như vậy khiến hắn nảy sinh tâm lý muốn tìm tòi khám phá.

Thù Lệ dù có ngốc đến mấy cũng nhận ra có điều bất thường. Nàng ở trong thư phòng của điện Thừa Minh cả buổi sáng, bữa trưa cũng dùng một mình trong phòng trà nhỏ, tuy không thấy có ai theo dõi, nhưng vẫn cảm thấy không tự nhiên.

Không có ai nói chuyện với nàng, không có ai phân phó nàng làm việc, nàng chỉ ngoan ngoãn chép sách trong thư phòng, chép đến mức chữ trước mắt cũng bắt đầu nhoè đi.

Hậu quả của việc thức trắng đêm qua cuối cùng cũng đến.

Nàng gắng gượng một lúc lâu, thật sự mệt mỏi rã rời, không nhịn được bèn gục nhẹ xuống bàn, định nghỉ một lát.

Lúc tỉnh lại, trời đã tối.

Bốn bề yên tĩnh, tĩnh lặng đến đáng sợ.

Thù Lệ mở mắt, nhận ra mình vẫn còn ở trong thư phòng, trong lòng dâng lên một nỗi hoảng sợ. Lúc đứng dậy bước chân cũng loạn cả lên, nàng vén rèm châu, chạy về phía cửa.

Cửa đã bị đóng, nàng lay thử, không mở được.

Nàng bèn đập cửa từ bên trong, vừa gọi ra ngoài.

"Có ai không? Mở cửa được không? Có ai không?"

Ngoài cửa vẫn tĩnh lặng như tờ.

Thù Lệ không hề biết, trong thư phòng không chỉ có một mình nàng. Từ lúc nàng bước vào căn phòng này, ám vệ của đế vương đã luôn quan sát nhất cử nhất động của nàng.