Nàng trước giờ chưa từng thấy qua dung mạo của Hoàng Thượng, đã như vậy, sao trong mộng lại...
Không biết đã nghĩ bao lâu, cửa phòng bị đẩy ra khiến Thù Lệ giật nảy mình, vô thức trùm chăn che kín người, len lén nhìn ra ngoài.
Thanh Diệu bước vào, thấy trên giường có bóng người cũng giật mình. Khi nhìn rõ là ai, nàng mới nhẹ nhàng vỗ ngực, thắp ngọn nến trên bàn lên.
"Hôm nay ngươi về sớm vậy, không khỏe sao?" Thanh Diệu nghiêng đầu hỏi nàng.
Thù Lệ phản ứng chậm nửa nhịp, nhẹ nhàng lắc đầu, kéo chăn xuống một chút. Thấy Thanh Diệu đang vội vàng chỉnh lại y phục, biết nàng không thấy được động tác của mình, bèn lên tiếng: "Không... không có gì."
Chỉ là bị doạ thôi.
Thanh Diệu gật đầu, dường như không để tâm.
Một lát sau, chỉ thấy Thù Lệ ngồi khoanh chân trên giường, tha thiết nhìn Thanh Diệu. Thấy nàng bận rộn một hồi cuối cùng cũng dừng lại, bèn nhỏ giọng hỏi: "Thanh Diệu, ngươi... đã từng gặp bệ hạ chưa?"
Động tác của Thanh Diệu dừng lại, quay sang nhìn Thù Lệ, gật đầu rồi lại lắc đầu: "Từng thấy từ xa, không thể nhìn kỹ."
"Thù Lệ ngươi..." Hỏi cái này làm gì?
"Vậy trước đây ngươi có từng mơ thấy dáng vẻ của bệ hạ không?" Thù Lệ không đợi nàng hỏi hết câu đã lên tiếng.
Lời này vừa dứt, Thanh Diệu chau mày, bỗng nhiên bước tới bịt miệng Thù Lệ lại. Bàn tay che kín đôi môi đỏ mọng của nàng, che luôn cả nửa dưới khuôn mặt.
Giọng Thanh Diệu vừa gấp gáp vừa cảnh giác, có chút không thể tin nổi mà nhìn thẳng vào Thù Lệ: "Ngươi điên rồi sao! Dám bàn luận về bệ hạ như vậy!"
Giọng nói này được cố ý đè thấp, lại ghé sát vào, Thù Lệ có thể nghe được cả tiếng tim đập của nàng.
Hàng mi dài của nàng run rẩy, cũng biết những lời mình vừa nói không nên nói ra, là do nàng quá vội, quá hoảng nên lời nói mới không qua suy nghĩ.
"Những lời này sau này không được nói nữa, cẩn thận bị ai nghe thấy, cái mạng nhỏ của ngươi khó giữ lắm, biết chưa?" Thanh Diệu nói rồi buông tay ra, thấy dáng vẻ sợ hãi của Thù Lệ, chỉ nghĩ nàng tò mò nên mới hỏi vậy.
Sau khi được buông ra, Thù Lệ lại tự mình đưa tay che môi, ánh mắt lảng tránh, gật đầu lia lịa, giọng có chút khàn: "Ta biết rồi, ta không nói nữa."
Thanh Diệu yên tâm, ra ngoài múc nước rửa mặt, Thù Lệ cũng đi theo.
Sau khi thu dọn xong xuôi, hai người quay lại phòng. Thanh Diệu vẫn không nhịn được mà kéo tay Thù Lệ, nhìn vào gương mặt đang ngước lên của nàng, nhẹ giọng thì thầm: "Thù Lệ, vị kia không phải người dễ tính đâu, ngươi nếu có tâm tư đó cũng phải suy nghĩ cho kỹ."
"Chỉ cần không cẩn thận là mất mạng đó."
Cũng không trách Thanh Diệu lại nhắc nhở nàng như vậy. Thù Lệ xinh đẹp, nếu thấy Hoàng Thượng mà nảy sinh tâm tư đó cũng không chừng. Nhưng muốn làm người bên gối của Hoàng Thượng nào có dễ, Thanh Diệu tuy không hiểu rõ Hoàng Thượng, nhưng ở trong hoàng cung này, bao nhiêu chuyện bẩn thỉu đều đã từng nghe qua. Bao nhiêu nữ tử dung mạo diễm lệ đổ xô về phía đế vương, chẳng phải rất nhiều người còn chưa kịp thấy thiên nhan đã mất mạng rồi sao?
Nàng vẫn luôn cho rằng Thù Lệ sẽ không hồ đồ như vậy, hôm nay nghe nàng hỏi thế, ngược lại không dám chắc nữa.
Thù Lệ một lúc lâu sau mới hiểu được ý trong lời nói của Thanh Diệu, mặt nàng trắng bệch, vội vàng xua tay phủ nhận, nói không phải. Nhưng nàng không biết nên giải thích với Thanh Diệu thế nào, nên lời nói ra miệng cũng ấp a ấp úng, không thành câu hoàn chỉnh.
"Được rồi, ta tin ngươi, mau ngủ đi, ngày mai còn phải trực nữa." Thanh Diệu thấy dáng vẻ ngốc nghếch của nàng cũng không muốn nói rõ, bèn đẩy nàng lên giường.
Ánh nến được thổi tắt, trong phòng đột nhiên tối sầm lại.