Giọng nói trầm thấp uy nghiêm vang lên bên tai, tim Thù Lệ đập nhanh như trống dồn, sau lưng túa ra một lớp mồ hôi lạnh, thấm ướt cả lớp áσ ɭóŧ bên trong, khiến nàng cảm thấy vô cùng khó chịu.
Nàng không dám cãi lệnh, đôi đồng tử khẽ run, giống như hai cánh quạt nhỏ đang khép chặt, từ từ hé mở.
Đôi mắt ấy trong như sao sớm, con ngươi đen láy, chỉ có điều không giấu được tâm sự, khiến người ta dễ dàng nhìn thấu chủ nhân của nó đang nghĩ gì.
Tiêu Thần thấy rõ khoảnh khắc Thù Lệ mở mắt, trên mặt nàng thoáng qua vẻ mờ mịt, rồi ngay sau đó là sự kinh ngạc tột độ.
Xem ra, Thù Lệ trước mắt và người trong mộng quả thật là một, cũng giống như hắn, có thể nhớ được chuyện trong mơ.
Thù Lệ nhất thời quên cả phản ứng, ngây người nhìn Tiêu Thần một lúc, môi hơi mím lại, rồi sắc mặt càng lúc càng trắng bệch, cơ thể bị Tiêu Thần giữ chặt không ngừng run rẩy.
Nếu không phải gương mặt đang bị giữ lại, e rằng lúc này răng của Thù Lệ cũng đã bắt đầu va vào nhau lập cập.
Sao... sao lại là gương mặt này...
Gương mặt này, giống hệt nam tử trong mộng của nàng.
"Ai phái ngươi tới?" Tiêu Thần hơi tăng thêm sức, khiến Thù Lệ không nhịn được nhíu mày, dường như không chịu nổi cơn đau, nhưng nàng không hề lên tiếng.
Nghe Tiêu Thần hỏi, Thù Lệ bất an lắc đầu. Nàng dường như không hiểu ý hắn, chỉ lắc đầu lia lịa, chiếc trâm châu nhỏ trên búi tóc cũng rung lên, phát ra những tiếng va chạm lanh canh.
Tiêu Thần không hiểu sao lại nhớ đến dáng vẻ khóc lóc của Thù Lệ trong mộng ngày hôm qua, tuy vẻ mặt vẫn lạnh lùng, nhưng tay đã nới lỏng sức lực.
Hắn không buông Thù Lệ ra ngay, trong lòng biết rõ nếu cứ thế buông ra, đối phương chắc chắn sẽ ngoan ngoãn rụt về, lại cúi gằm đầu xuống, như vậy thì còn thấy được gì nữa?
"Muốn trẫm hỏi lại lần nữa sao?" Câu nói này của Tiêu Thần mang theo chút áp bức, đừng nói Thù Lệ chỉ là một tiểu cung nữ chưa từng trải sự đời, e rằng ngay cả Từ Khang đứng ở đây cũng bị giọng điệu này của Tiêu Thần doạ cho nơm nớp lo sợ.
Thù Lệ quả nhiên bị doạ, vội vàng suy nghĩ lại lời nói ban nãy của Tiêu Thần, nghĩ một hồi vẫn không hiểu, có chút bất an lại vội vàng đáp lời hắn: "Bẩm bệ hạ, nô tỳ ở lại để mài mực cho ngài ạ."
Giọng nói có chút run rẩy, rõ ràng là bị doạ liên tiếp, sợ câu trả lời này không hợp ý Tiêu Thần, đến nỗi ngón tay đang bấu víu vào ghế cũng cuộn cả lại.
Tiêu Thần đâu có hỏi nàng chuyện này, hắn hỏi là làm sao Thù Lệ lại được ở lại ngự tiền.
Hắn cũng đã xem qua những gì điều tra được về Thù Lệ, sau khi ra khỏi Thái Thư viện vừa hay gặp lúc ngự tiền thiếu người, dễ dàng như vậy đã được chọn.
Có điều, nhìn cái dáng vẻ sợ sệt đến mức này, chắc là một kẻ không thông minh.
Tiêu Thần im lặng nhìn Thù Lệ một lát rồi buông nàng ra.
"Lui ra đi."
Thù Lệ như được đại xá, cũng không đoái hoài đến phần eo bị tì vào tay vịn ghế hơi ê ẩm, lùi về sau ba bước, vội vàng hành lễ rồi chạy ra ngoài.
Tiêu Thần một lần nữa dồn sự chú ý vào tấu chương đang mở trên bàn.
"Cộp" một tiếng, tấu chương bị đóng lại.
Thù Lệ chạy một mạch về thẳng Vân Uyển. May mà trời đã tối, không ai để ý đến nàng. Nàng đẩy cửa phòng rồi vội vàng đóng chặt lại, ngay cả nến trong phòng cũng không thắp, cứ thế lao thẳng đến giường, trùm chăn kín mít.
Đầu óc nàng hỗn loạn một lúc lâu mới dần bình tĩnh lại. Vẻ kinh hoảng trong mắt đã nhạt đi, nhưng chuyện người trong mộng chính là Hoàng Thượng cứ lởn vởn trong đầu khiến nàng có chút không thể tin nổi.