Chương 5.2

Nhưng Hoàng Thượng chưa bảo dừng, Thù Lệ không dám ngưng động tác mài mực. Nàng làm rất chậm, đôi tay được chăm sóc kỹ lưỡng kia giờ đây đang bị người ta nghiêng đầu nhìn ngắm.

Dù không thấy được ánh mắt của Hoàng thượng, nhưng từ động tác của hắn, nàng vẫn có thể đoán được hắn đã hơi nghiêng người, dường như đang nhìn mình.

Tim Thù Lệ lại bắt đầu đập mỗi lúc một nhanh, đầu ngón tay đang giữ thỏi mực bất giác siết chặt.

Tại sao lại nhìn nàng? Có phải đang nhìn nàng không?

Hay là đang nhìn thứ khác, là cửa sổ sao? Nàng đã che mất ánh trăng rồi ư?

Trong lòng rối bời đoán già đoán non, chân nàng lặng lẽ nhích từng bước về sau, vô cùng chậm chạp. Nếu không phải Tiêu Thần cứ nhìn nàng chằm chằm, có lẽ hắn cũng không phát hiện ra hành động nhỏ như kiến dời nhà của nàng.

Mi mắt hắn hơi nhướng lên, muốn nhìn ra điều gì đó từ gương mặt đang cúi gằm của nàng.

Nhưng đầu Thù Lệ lại càng cúi thấp hơn, ánh mắt thậm chí không còn đặt trên nghiên mực, ngón tay có chút cứng đờ xoay vòng, rõ ràng là đang trốn tránh ánh mắt của hắn.

Tiêu Thần cũng không biết nên nói nàng gan lớn hay gan nhỏ nữa, bị nhìn rõ ràng như vậy mà còn dám trốn.

Hắn bèn dựa vào thành ghế, vẻ mặt hơi thu lại, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, cất tiếng: "Ngẩng đầu lên."

Động tác của Thù Lệ khựng lại. Mấy hôm nay trời trở lạnh, các cung nữ đều mặc thêm áo ngắn chống rét bên trong cung trang, nhưng không được để lộ ra vẻ luộm thuộm, thường là tự mình liệu độ dày mà mặc thêm, nhưng chung quy vẫn phải trông thật thanh thoát, nhất là khi búi tóc lên, càng phải gọn gàng.

Tiêu Thần nhìn dáng vẻ của Thù Lệ lại không thấy có chỗ nào không ổn. Trong mộng không phân bốn mùa, nàng cũng mặc bộ áo xuân tương tự, chỉ là mỏng hơn một chút, có thể thấy được chiếc cổ thanh mảnh.

Thù Lệ không hiểu tại sao Hoàng Thượng lại bảo nàng ngẩng đầu, nhưng lúc này không đến lượt nàng do dự hay từ chối. Nàng chỉ có thể miễn cưỡng buông tay, chân tay không biết nên đặt vào đâu, vội vàng đáp một tiếng "vâng", cuối cùng cũng ngẩng gương mặt vẫn luôn cúi gằm lên.

Nhưng đôi mắt vẫn nhìn xuống dưới, không dám vượt quá giới hạn.

Tiêu Thần quan sát gương mặt ấy, dưới ánh nến sáng tỏ, hắn thậm chí có thể thấy rõ bóng của hàng mi dài đổ xuống trên má nàng.

"Lại gần một chút." Hắn tiếp tục mở miệng, giọng rất bình thản, không mang một tia dỗ dành hay áp bức.

Ngón tay buông thõng bên hông của Thù Lệ bất giác siết lại, nàng di chuyển chân, bước lên một chút.

Nói là lại gần, nhưng Thù Lệ cũng chỉ tiến về phía trước một bước nhỏ, thân mình vừa vặn đứng trước chỗ ngồi của Tiêu Thần.

Ở góc độ này, cho dù nàng có cúi mắt cũng có thể thấy được mặt của Tiêu Thần, không thấy toàn bộ, chỉ thấy được cằm và đôi môi.

Bốn bề yên tĩnh trong giây lát, ngay lúc Thù Lệ cho rằng đây chỉ là một ý thích bất chợt của đế vương, người trên ghế đã có động tác.

Trong tầm mắt, một bàn tay đưa tới, chậm rãi tiến lại gần. Thấy sắp chạm vào mình, Thù Lệ vô thức nhắm chặt hai mắt.

Tiêu Thần, giống hệt như trong mơ, tóm lấy Thù Lệ, nhưng lần này là nắm lấy mặt nàng.

Bàn tay bóp lấy gương mặt mềm mại, hơi dùng sức một chút đã khiến Thù Lệ phải cúi người lại gần. Lưng eo nàng bị chặn lại bởi tay vịn ghế, nửa thân trên bị ép sát về phía hắn.

"Mở mắt." Hắn trầm giọng nói.