Chương 1.1

Đầu xuân, trời còn tối, trên cành cây đã vang lên vài tiếng chim ríu rít khẽ khàng.

Bất chợt, một tiếng “két” vang lên, cánh cửa bị đẩy ra, phá tan tĩnh lặng. Người trên giường vốn đang say ngủ liền giật mình bừng tỉnh.

Tiếng bước chân từ ngoài vọng lại, ngày một gần. Khi đến bên giường, thấy người kia đã mở mắt, Thanh Diệu thoáng sững sờ, rồi cau mày khẽ nói: “Ta còn định gọi ngươi dậy, không ngờ ngươi đã tỉnh rồi.”

“Sao mà không tỉnh cho được? Chậm trễ một chút thôi, e rằng Lưu công công lại trách phạt.” Người trên giường đáp, giọng hạ thấp, mang theo vài phần dè dặt.

Lúc này, Thù Lệ mới hoàn hồn, chậm rãi ngồi dậy. Tấm chăn thô cũ trượt khỏi người, để lộ chiếc áo ngủ bằng vải gai của cung nữ. Từ đường cổ thon gọn đến khuôn ngực khẽ nhô, tất cả đều toát lên vẻ nữ tính kín đáo. Trên gương mặt thanh tú, dù không phấn son, vẫn rạng ngời vẻ đẹp lay động lòng người.

Khoảnh khắc ấy, ngay cả Thanh Diệu, là nữ tử, cũng phải ngẩn ngơ.

Thù Lệ không để tâm đến dáng vẻ thất thần của Thanh Diệu. Dậy muộn, nên nàng vội vàng xuống giường, tay chân lóng ngóng mặc quần áo.

Trong phòng vang lên những âm thanh sột soạt. Thanh Diệu lúc này mới hoàn hồn, khẽ nghiêng đầu, nhìn Thù Lệ có phần luống cuống mà hỏi: “Mấy ngày nay ngươi cứ dậy muộn, làm việc thì lại lơ đãng… có chuyện gì vậy? May mà đợt tuyển chọn của Lưu công công đã kết thúc rồi. Nếu không, với bộ dạng này của ngươi, đừng nói là được chọn, có khi còn bị mắng cho một trận.”

Lời ấy khiến động tác của Thù Lệ khựng lại trong thoáng chốc. Rất nhanh sau đó nàng gượng gạo đáp lời.

Thanh Diệu cúi đầu dọn dẹp giường chiếu, không để ý. Nếu lúc ấy quay đầu lại, sẽ thấy gương mặt Thù Lệ tái nhợt, trong mắt còn thấp thoáng vẻ hoảng hốt.

Thù Lệ múc nước rửa mặt. Đầu xuân, trời chưa sáng hẳn, nước nóng cũng mau nguội, nhưng đủ khiến nàng tỉnh táo chốc lát. Nàng biết mình dạo này không ổn, nhưng cũng không biết làm sao.

Không rõ là do vướng phải yêu ma quỷ mị, hay do ông trời cố tình trêu ngươi, từ mười ngày trước, nàng liên tục mơ thấy một nam tử. Nếu là người quen biết thì còn dễ hiểu, đằng này lại là gương mặt hoàn toàn xa lạ, nàng chưa từng gặp qua.

Trong mộng, nam tử ấy dáng dấp cao lớn, dung mạo tuấn tú phi phàm. Khi thì lặng lẽ ngồi dưới gốc cây, tay cầm sách, khi thì một mình bước dạo nơi hành lang vắng.

Ban đầu, Thù Lệ cho rằng đó chỉ là mộng cảnh thoáng qua, không dám đến gần. Nhưng giấc mộng lặp lại hết lần này đến lần khác, khiến lòng hiếu kỳ của nàng ngày một lớn.

Có lần, nàng nép dưới gốc cây, nấp xa xa ngắm nhìn. Cuối cùng cũng thấy rõ dung mạo nam tử kia: một gương mặt không hề dính dáng gì đến hai chữ “ôn hòa”. Mái tóc dài được búi gọn, cài trâm vàng, trên đầu đội mũ quan đen huyền. Tất cả càng làm bật lên vẻ lạnh lùng, trầm tĩnh.

Như cảm nhận được ánh mắt của nàng, nam tử khẽ hạ cuốn sách, đôi mắt sắc bén xuyên qua khóm mẫu đơn đỏ thắm, nhìn thẳng vào nàng.

Giây phút đó, trái tim Thù Lệ như ngừng đập. Một mũi tên lạnh lẽo xuyên thẳng vào tim, khiến nàng bàng hoàng né tránh ánh mắt ấy, vội vã lẩn vào sau khóm hoa.

Đúng lúc này, bốn phía vang lên tiếng sấm, nàng liền bừng tỉnh khỏi giấc mộng.

Nghĩ đến gương mặt ấy, má nàng khi đỏ bừng. Có lẽ đó chỉ là một bóng hình do tiềm thức sinh ra, nhưng… sao lại là một nam tử? Lại còn là một nam tử toát ra khí thế khiến người khác phải e dè như vậy.

Thù Lệ khẽ cắn môi. Có lẽ… nàng nên tìm thuốc uống mới được.