Chương 30

Nữ nhân khó hiểu, đấu đá của nữ nhân lại càng tàn khốc. Một khi nàng đã có tâm tư muốn leo lên, dù nàng không gϊếŧ người, người khác cũng sẽ tự đâm đầu vào dao của nàng. Lại nghĩ đến cuộc sống hiện tại của mình, tuy làm việc chân tay nhưng trong lòng nàng thanh thản. Còn một điều nữa, cung nữ đến tuổi sẽ được xuất cung, còn phi tần, một khi đã có phẩm cấp, thì chuẩn bị chết già trong cung đi là vừa.

So sánh một hồi, Tử Viết càng quyết tâm không đi trêu chọc Hoàng thượng. Tuy bây giờ có hơi thảm, nhưng sau khi xuất cung, cuộc sống của nàng sẽ tốt hơn nhiều. Cung nữ hai mươi lăm tuổi là có thể xuất cung, nàng bây giờ mới mười ba, còn mười hai năm nữa.

Trời ạ, mười hai năm, lâu quá đi!

Thôi thôi, làm trâu làm ngựa mười hai năm, ít nhất mấy chục năm sau đó sẽ được sống vô lo vô nghĩ, tự do tự tại. Tử Viết cứ thế, một mặt tự đả kích mình, một mặt tự an ủi mình, rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.

Công việc hiện tại của Tử Viết là một cô lao công. Khoảnh sân trước của Y Lan cung do nàng phụ trách dọn dẹp, chủ yếu là quét lá rụng. Vì là người được Hoàng thượng ban tặng, nên dù Quý phi không trọng dụng, người khác cũng không dám tùy tiện bắt nạt nàng. Ai biết được đây có phải là một cái gai do Hoàng thượng công khai cắm vào không? Lỡ như nàng đi mách lẻo với Hoàng thượng một câu, thế là toi đời!

Nhờ có tấm khiên Hoàng thượng này, cuộc sống của Tử Viết vô cùng dễ chịu. Dù là cung nữ mới, những cung nữ cũ muốn gây sự cũng phải kiêng dè người "đứng sau" nàng. May là Tử Viết cũng ngoan ngoãn, không gây sự, gặp ai cũng cười tủm tỉm, lễ phép. Nhờ vậy mà cũng ít người gây sự với nàng, ai lại đi đánh người mặt cười bao giờ.

Ở Y Lan cung, Tử Viết có thể nói là nhàn rỗi, thậm chí là nhàm chán. Khuôn viên cần quét dọn cứ ở đó, mỗi ngày cũng chẳng có bao nhiêu lá rụng. Hơn nữa, với tư cách là cung nữ của Y Lan cung, cuối cùng nàng cũng có ngày nghỉ.

Vào ngày nghỉ, nơi duy nhất nàng nghĩ đến là đến Hoán Y Cục thăm Tiểu Đào.

Lần nữa đến Hoán Y Cục, tâm trạng Tử Viết không có nhiều thay đổi, chỉ là kiến thức đã rộng hơn. Mọi người ở Hoán Y Cục vẫn còn nhớ Tử Viết, nhưng họ đều đang làm việc nên nàng cũng không làm phiền, chỉ cười với họ một cái rồi đi bái kiến Thái Vi cô cô trước.

Thái Vi cô cô vừa thấy Tử Viết, nhìn trang phục của nàng liền nói: "Mấy tháng không gặp, thay đổi của ngươi cũng không nhỏ."