Chương 29

Thấy người đã đi rồi, Tẫn Nhiễm vừa bóp chân cho Quý phi vừa hỏi: "Nương nương, Hoàng thượng có ý gì vậy ạ? Tự dưng lại ban thưởng một cung nữ, lại còn là một đứa chẳng ra gì."

Khóe môi khẽ cong lên, Quý phi nói: "Chẳng phải là tưởng rằng đưa cho bản cung một món đồ chơi, thì có thể khiến bản cung ngoan ngoãn ở Y Lan cung, không gây chuyện nữa sao."

Tẫn Nhiễm suy nghĩ: "Nô tỳ không hiểu."

"Ngươi không cần hiểu. Cho người theo dõi nó, đừng lơ là cảnh giác."

"Vâng, nô tỳ tuân mệnh."

Trong vòng hai tháng, Tử Viết đã chuyển chỗ ba lần, thăng cấp ba lần. Nàng hoàn toàn không biết nên nói mình may mắn, hay là quá may mắn nữa! Nghĩ theo hướng tốt, thăng cấp luôn là chuyện tốt, công việc sẽ dần dần nhẹ nhàng hơn, tiền lương tháng cũng nhiều hơn một chút. Thịt muỗi cũng là thịt mà.

Lúc quay về Lãnh cung, Thái Thanh cô cô không nói gì, chỉ vỗ vỗ vai nàng. Vị Chiêu nghi mà nàng từng hầu hạ lại có vẻ không nỡ, tiễn nàng bằng mấy câu: "Nữ nhân làm cung nữ muốn sống sót rất gian nan. Hoặc là sống thanh khổ, bị người ta chà đạp một cách hèn mọn, hoặc là có chỗ dựa, được người ta sủng ái mà sống cao ngạo. Nếu không phải hai thái cực này, kết cục chỉ có chết yểu."

Nằm trên giường lớn ở Y Lan cung, Tử Viết từ từ ngẫm nghĩ mấy câu này. Đúng là như vậy thật. Sống mà phải kẹp đuôi làm người, hệt như nàng bây giờ, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, chỉ e làm sai điều gì liền bị phạt hoặc mất mạng.

Chủ tử hiện tại của nàng là Quý phi thì khác, người ta có gia thế, chỉ cần Hoàng thượng còn phải dựa vào huynh trưởng nàng ấy, thì sẽ không thể phế nàng ấy, vẫn cứ là muốn gió được gió, muốn mưa được mưa. Nàng và Quý phi chính là hai thái cực!

Bỗng nhiên, một ý nghĩ nảy ra trong đầu Tử Viết. Mình có bàn tay vàng trong tay, chẳng lẽ không nên có chút chí tiến thủ hay sao? Phải leo lên cao, chiếm được lòng Hoàng thượng, không nói đến việc có được tình yêu thật sự của hắn, ít nhất cũng phải khiến chuyến đi này không uổng phí, phấn đấu làm một sủng phi xem sao?

Nhưng vừa nghĩ đến những câu chuyện đẫm máu nghe được ở Lãnh cung, Tử Viết lại do dự. Nàng là người hiện đại, dù đã đến thời cổ đại, nàng cũng không thể tùy tiện coi mạng người như cỏ rác. Nhìn người khác gϊếŧ người, nàng không thể ngăn cản, nhưng liệu tay mình có vấy máu hay không, lại là điều nàng có thể kiểm soát.