Chương 26

Có lẽ đến ông trời cũng nhìn không vừa mắt, Tử Viết đang vui phơi phới thì bị Hoàng thượng đương triều triệu kiến. Một cung nữ nhỏ bé ở Lãnh cung được Hoàng thượng chỉ đích danh triệu kiến, đây quả là một tin vui tày trời.

Nhưng đối với Tử Viết mà nói, chuyện này vô cùng nan giải. Nàng đã bàn bạc với mã số 001 nửa ngày trời trong "Thế giới Thông minh" mà cũng chẳng kiếm được thứ gì hữu dụng, cuối cùng đành phải bỏ ra một số tiền lớn mua một lá bùa hộ mệnh, khiến nàng đau lòng khôn xiết, lại phải "cày cuốc" cả tháng trời!

Thái Thanh cô cô tỏ ra rất bình tĩnh trước việc nàng bị triệu kiến, chỉ dặn dò nàng phải hết sức quy củ, không được lỗ mãng, rồi để nàng đi theo người truyền khẩu dụ.

Trên đường đi, lòng Tử Viết rối như tơ vò. Nàng và Hoàng thượng có thể nói là hoàn toàn không quen biết, từ khi vào cung, người lớn nhất nàng từng gặp cũng chỉ có Quý phi. Hoàng thượng tự dưng lại muốn gặp nàng làm gì?

Không thể không nói, Tử Viết đã đoán đúng. Ngày Quý phi trở về, hôm sau Hoàng thượng đã cho gọi nàng ấy thị tẩm, hai người cũng làm lành với nhau, tuy chỉ là trên bề mặt. Quý phi là người thẳng tính, có một lần tình cờ nhắc đến Lãnh cung, ma xui quỷ khiến thế nào lại nhắc đến Tử Viết một câu.

Trong mắt Hoàng thượng, Quý phi tính tình thất thường, vui buồn bất định. Một tiểu cung nữ có thể khiến nàng ấy nhớ mặt mà không có lời ca thán, hắn quả thực phải cho người điều tra kỹ lưỡng. Đưa nàng đến cho Quý phi làm trò tiêu khiển, để Quý phi bớt gây chuyện, đối với hắn mà nói là tốt nhất rồi.

Hoàng thượng bận rộn việc triều chính, Tử Viết lại chẳng phải nhân vật gì to tát, nên sau khi đến Vị Ương cung, nàng cứ đứng chờ ngoài cửa. Mãi đến giờ cơm trưa, thái giám thân cận của Hoàng thượng là Ngụy Hỉ lên tiếng nhắc một câu, Hoàng thượng mới nhớ ra còn có người đang đợi.

Lúc người được sai đi gọi Tử Viết, nàng đã đói đến mức bụng dán vào lưng. Đứng từ sáng sớm đến tận giờ cơm trưa, nếu không có mấy viên "Cường Thân Kiện Thể Hoàn" chống đỡ, e là nàng đã ngã lăn ra đất rồi.

Gương mặt Tử Viết hơi tái nhợt, bước chân lảo đảo, run rẩy đi đến trước mặt Hoàng thượng. Quỳ xuống mà không nghe thấy lệnh đứng lên, nàng cũng không dám tự dậy. Cả đại điện im phăng phắc, nàng chỉ biết cúi đầu không dám liếc ngang liếc dọc.

Cảnh tượng này lọt vào mắt Hoàng thượng Triệu Hoàng Lăng khiến hắn nhíu mày, bắt đầu nghi ngờ một thân hình nhỏ bé thế này mà làm việc ở Lãnh cung, liệu có chịu nổi không? Tài liệu nói ban đầu nàng bị điều từ Hoán Y Cục sang, hắn càng lúc càng nghi ngờ tính hợp lý trong việc phân bổ cung nữ, thái giám trong cung.