Tử Viết nghe xong câu chuyện, cả khuôn mặt co giật. Vị Cẩn Tần này đúng là không thể tưởng tượng nổi!
"Cẩn Tần đúng là đồ ngu! Vậy Hoàng thượng cứ thế bỏ qua cho ả sao? Nỗi oan của bản cung coi như chịu không công à!" Quý phi miệng cười nhưng mắt lại đầy vẻ giễu cợt, song cũng không quên hỏi kết cục của kẻ đầu sỏ.
Tẫn Nhiễm đáp: "Thánh Từ Thái hậu phạt Cẩn Tần nương nương đóng cửa chép kinh Phật ba tháng, để an ủi nỗi oan của nương nương ạ."
Quý phi hừ lạnh một tiếng, phất tay: "Bản cung biết rồi, ngươi về đi!"
Tẫn Nhiễm sững sờ, hỏi: "Nương nương, nếu chuyện đã rõ ràng, sao người còn chưa hồi cung ạ? Lãnh cung này hết sức sơ sài, nương nương đừng tự hành hạ mình."
Trầm ngâm một lát, Quý phi lạnh lùng nói: "Bản cung muốn yên tĩnh một chút, tối ngươi hãy quay lại."
Lúc này, Tử Viết chợt thấy nụ cười mỉa mai trên môi Quý phi vô cùng kỳ lạ. Quý phi đang mỉa mai điều gì? Mỉa mai Hoàng thượng không bênh vực mình, không đích thân đến đón mình ư? Tử Viết cảm thấy mình không nên nghĩ sâu xa, vì chỉ cần nghĩ thôi, nàng cũng thấy Quý phi thật quá bi thảm.
Tẫn Nhiễm hầu hạ Quý phi từ nhỏ, lại nhìn cảnh Lãnh cung này, nàng ta nhíu mày lo lắng: "Nương nương, người đừng giận dỗi với Hoàng thượng. Hoàng thượng chỉ là bị Cẩn Tần mê hoặc, trong lòng Hoàng thượng vẫn có nương nương mà."
Lúc này, Tẫn Nhiễm tuy đang an ủi Quý phi, nhưng nàng ta vĩnh viễn không biết được những lời tưởng như an ủi này lọt vào tai Quý phi lại cay đắng đến nhường nào. Trong lòng có nàng ấy ư? Trái tim của Hoàng thượng lạnh lẽo và cứng rắn, chẳng chứa nổi một ai!
Hai chủ tớ nhà kia đang nói chuyện, Tử Viết đứng bên cạnh không dám thở mạnh, chỉ sợ Quý phi đang vui buồn thất thường sẽ lôi nàng ra trút giận, "rắc" một tiếng là toi đời.
Tẫn Nhiễm thấy Quý phi thất thần, cũng không dám nói nhiều thêm, chỉ đứng im chờ Quý phi lên tiếng. Nàng đoán rằng, Lãnh cung ăn không ngon, ngủ không yên, chắc chắn Quý phi sẽ chịu hồi cung thôi, chỉ là bây giờ vẫn chưa nghĩ thông.
Trong lúc im lặng chờ đợi, Tẫn Nhiễm cũng kín đáo liếc nhìn Tử Viết. Một tiểu cung nữ có tướng mạo thanh tú, gương mặt đoan trang. Chỉ một cái liếc mắt, nàng ta cũng không để Tử Viết vào lòng.
Đôi phượng nhãn khẽ chớp, Quý phi thấy Tẫn Nhiễm vẫn còn ở đây, lập tức nhíu mày, quát khẽ: "Sao ngươi còn ở đây?"
Tẫn Nhiễm hầu hạ Quý phi từ nhỏ, thừa hiểu tính tình của chủ tử. Bây giờ xảy ra chuyện thế này, Hoàng thượng lại không đến dỗ dành, e là Quý phi sẽ ở lì trong Lãnh cung luôn. Nhưng Thái hậu đã có ý chỉ, nếu để những kẻ có ý đồ xấu xúi giục trước mặt Thái hậu, ấn tượng của Thái hậu về nương nương chắc chắn sẽ xấu đi. Là một tâm phúc đủ tiêu chuẩn, sao nàng ta có thể trơ mắt nhìn chuyện này xảy ra!