Chương 22

Nói xong, Tử Viết lại "phịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất: "Nô tỳ lắm lời, mong nương nương tha tội."

Ai cũng thích nghe lời hay ý đẹp. Tử Viết từng phân tích, những người ở địa vị cao như họ, chắc chắn từ lúc sinh ra đến khi vào quan tài đều nghe toàn lời tâng bốc. Vì thế, đôi khi họ cũng muốn nghe lời thật lòng, nhưng lời thật lòng chưa chắc đã lọt tai. Hơn nữa, những người địa vị cao thế này lại rất thích người khác phải tỏ ra hèn mọn trước mặt họ. Cho nên sau khi nói thẳng, thái độ khiêm nhường là điều không thể thiếu. Đương nhiên, tất cả những điều này đều là nhờ công lao đọc tiểu thuyết của nàng trước đây.

Quý phi nghe xong lời Tử Viết thì sa sầm mặt, hồi lâu không nói gì. Một lúc sau, nàng ấy mới nằm lại xuống trường kỷ, khẽ nói: "Đứng lên đi. Bản cung đã tha ngươi vô tội thì sẽ không vì lời ngươi nói mà trách phạt."

"Tạ nương nương." Tuy đó là lẽ đương nhiên, nhưng Tử Viết vẫn phải tỏ vẻ cảm kích, ngàn lần biết ơn. Haiz, nàng mới đến thời cổ đại chưa được bao lâu mà sao càng lúc càng giống người cổ đại thế này! Chắc chắn là do trước đây đọc nhiều truyện cổ trang quá, bây giờ lại được trải nghiệm thực tế nên nhập tâm quá đà.

Tử Viết thầm nghĩ, chắc chắn là vậy! Ừ, tuyệt đối là vậy!

Bên này Tử Viết đang suy nghĩ miên man, bên kia Quý phi đã lẩm bẩm một mình: "Kẻ thù hả hê, người thân đau lòng... Ha ha, bản cung hầu hạ người ấy bao nhiêu năm như vậy, người ấy cũng chưa bao giờ thật sự để bản cung trong lòng."

Tử Viết không ngốc, đương nhiên không dại gì bắt chuyện. Nàng không phải tâm phúc của Quý phi, nói thẳng một lần để Quý phi chú ý đã là đi trên lưỡi dao rồi, nói lần thứ hai chính là không biết điều, muốn đi tong cái mạng.

Nhưng lời của Quý phi cũng khá đáng suy ngẫm. "Người ấy" hẳn là chỉ Hoàng thượng, nhưng Quý phi mới hầu hạ Hoàng thượng có mấy năm, sao lại nói là "bao nhiêu năm"? Lẽ nào có ẩn tình gì, họ đã thầm qua lại từ lâu? Nghĩ không ra, Tử Viết cũng chẳng thèm nghĩ nữa, dù sao cũng không phải chuyện của mình.

Sau khi im lặng, Quý phi nhanh chóng thϊếp đi. Nhìn tư thế ngủ của nàng ấy, Tử Viết đoán nàng ấy ngủ không ngon, vẻ mặt không hề thư thái. Tử Viết rất hài lòng với cuộc sống ở Lãnh cung hiện tại, cũng không cầu mong gì hơn. Giờ thấy Quý phi như vậy, lại liên tưởng đến những chuyện đấu đá nhau mà các vị Thái phi kể mấy hôm trước, cộng thêm bao nhiêu tiểu thuyết cung đấu, trạch đấu mà nàng từng đọc, nàng bỗng cảm thấy làm một tiểu cung nữ ở Lãnh cung kể ra cũng là một loại hạnh phúc.