Chương 15

Công công quen đường dẫn Tử Viết đến thiên điện, bảo nàng chờ ở đó. Sau đó, một nữ nhân có phần đứng tuổi bước vào, trông lớn tuổi hơn Thải Vi cô cô một chút. Nhìn trang phục, Tử Viết đoán đây hẳn là cô cô quản sự ở Lãnh cung. Trước khi đến, Thải Vi cô cô đã dặn dò nàng, nên Tử Viết cung kính hành lễ: "Nô tì tham kiến Thải Thanh cô cô."

Thải Thanh cô cô không biểu cảm gì, cũng ít lời, trực tiếp dẫn Tử Viết đến nơi ở rồi nói: "Người ngươi hầu hạ ở ngay phòng bên cạnh. Phòng này sau này là của ngươi. Dọn dẹp xong thì sang phòng bên chăm sóc."

Ở Lãnh cung, chỉ những phi tần thất sủng nhưng thân phận từng tôn quý mới có tư cách được một người hầu hạ riêng. Trước khi vào, Tử Viết còn nghĩ liệu có phải làm tạp vụ không, giờ thì yên tâm hơn một chút, chỉ hầu hạ một người. Chỉ không biết tình hình người này thế nào.

Thấy Thải Thanh cô cô đã rời đi, Tử Viết vội đặt tay nải xuống, quan sát căn phòng. Phòng không lớn, chỉ có một cái giường và một cái ghế dựa, không có đồ đạc gì khác. Nhưng như vậy cũng đủ rồi, ít nhất bây giờ nàng đã có không gian riêng.

Dọn dẹp y phục xong, Tử Viết đến đứng chờ ở cửa phòng bên cạnh. Tuy nói đây là Lãnh cung, nhưng nói cho cùng, nàng chỉ là một nô tì, người bên trong dù thất thế thất sủng, cũng vẫn là chủ tử. Đây là lời Thải Vi cô cô đã răn dạy.

Tử Viết đứng ngoài cửa hồi lâu chẳng thấy gọi vào hay có tiếng động gì bên trong. Nàng khẽ giậm chân, đổi tư thế đứng. Nàng ước chừng mình đã đứng khoảng một canh giờ nữa rồi, quy đổi ra cũng gần hai tiếng đồng hồ. Có nên gõ cửa hỏi thăm không nhỉ?

Nhưng lỡ bên trong là người tính khí thất thường, chẳng phải là tự đâm đầu vào chỗ chết sao? Tử Viết xưa nay luôn là kẻ biết tiếc mạng. Nghĩ bụng hay là đứng thêm lát nữa, nếu bên trong vẫn không động tĩnh, thì hẵng gõ cửa.

Quả nhiên đứng thêm một lúc, bên trong vẫn im ắng. Tử Viết đành liều mình gõ cửa, dùng giọng mà nàng cho là dịu dàng nhất hỏi: "Chủ tử đã dậy chưa ạ?"

Nàng thấp thỏm chờ đợi hồi âm. Một khắc qua đi, ba khắc qua đi, mười khắc qua đi... Lúc Tử Viết lấy hết can đảm định gõ cửa lần nữa, bên trong vọng ra một giọng nói có phần đứng tuổi nhưng vô cùng dịu dàng: "Vào đi."

Tử Viết đẩy cửa bước vào liền thấy một tấm bình phong đơn giản. Bài trí trong phòng rất sơ sài. Sau bình phong là một chiếc giường, hai bên kê mấy cái tủ. Trong phòng không có gương trang điểm, bàn ghế, chỉ có một chiếc ghế dựa đặt trơ trọi ở đó.