Chương 14

Tử Viết vỗ vỗ vai nàng ấy: "Ngốc ạ, chỉ cần chúng ta còn sống, ắt sẽ có ngày gặp lại."

"Ngươi đừng an ủi ta nữa. Vào Lãnh cung rồi thì khó mà ra được, Hoán Y Cục này cũng vậy. Trừ phi sau này ngươi được thăng tiến, vào được Thượng Cung Cục, may ra mới có thể về Hoán Y Cục thăm ta."

"Sẽ có cơ hội thôi. Nếu ta có thể rời khỏi Lãnh cung, ngươi cũng có thể rời khỏi Hoán Y Cục. Đừng tự làm nản lòng mình. Sau này chúng ta nhất định sẽ gặp lại. Chỉ mong lúc đó, ngươi đừng quên người bạn này."

Tiểu Đào biết sự khác biệt giữa mình và Tử Viết, nhưng nàng ấy cũng không nói thêm gì, mà chỉ rưng rưng nước mắt, mỉm cười nói: "Ngươi là người bạn tốt đầu tiên của ta sau khi vào cung. Ta tuyệt đối sẽ không quên ngươi. Còn nói ta nữa, ngươi cũng đừng quên ta đấy."

Tử Viết lau nước mắt cho nàng ấy, cười nói: "Ngươi đáng yêu như vậy, ta quên ai chứ không thể quên ngươi được."

Thực ra Tử Viết không thể nói, Tiểu Đào là người bạn đầu tiên của nàng ở thế giới này, lại tốt với nàng như vậy, sao nàng có thể quên được chứ. Chỉ là những lời này không thể nói cho nàng ấy nghe.

Ba ngày trôi qua rất nhanh. Ngoài việc thỉnh thoảng bị Thải Vi cô cô gọi đến dạy bảo một phen, cũng không có chuyện gì đặc biệt xảy ra. Ngày rời khỏi Hoán Y Cục, Tiểu Đào ra tiễn Tử Viết. Vốn Tử Viết định đưa số thuốc viên còn lại cho Tiểu Đào, coi như cảm tạ sự chăm sóc của người bạn này. Nhưng nghĩ lại, nếu bị người khác thấy, không chỉ liên lụy Tiểu Đào, mà bản thân cũng gặp họa, nên thôi.

Người dẫn Tử Viết đến Lãnh cung là một công công có tuổi. Hai người giới thiệu qua loa rồi chẳng nói gì thêm. Tử Viết sợ đắc tội người khác, cũng không dám hỏi han lung tung. Cứ thế im lặng đi đến Lãnh cung.

Lãnh cung là một nơi hẻo lánh, Tử Viết đi đến mỏi nhừ cả chân. Cổng cung có bốn thị vệ canh giữ. Vị công công nói vài câu với thị vệ, một thị vệ liền đến kiểm tra tay nải của Tử Viết, không thấy gì liền cho qua.

Tử Viết mới vào cung, trong tay nải ngoài mấy bộ y phục cung nữ, chỉ có mấy đồng bạc Thải Vi cô cô ban thưởng, và miếng ngọc bội nhỏ nhắn, mịn màng Tiểu Đào tặng làm kỷ niệm, sờ rất thích tay.

Không biết có phải còn sớm không, trong Lãnh cung vô cùng yên tĩnh. Điện các không mới, nhưng cũng không đến nỗi hoang tàn đổ nát. Trong sân chỉ có vài gốc cây trơ trụi, cỏ trên mặt đất mọc loang lổ. Nhìn thì biết có người quét dọn, nhưng đã lâu không được tu sửa.