Vì đã thỏa thuận trước đó với Yên Chi Oanh nên chuyện để Yên Chí cử người đi kiểm tra lại vùng đất có trong dự án B được thông qua rất nhanh, hắn còn nhắc nhở Yên Chí: “Mỗi bên đều có người của mình, cứ dùng người của bản thân cho yên tâm, sau khi làm xong có gì cứ gọi điện báo trực tiếp với cháu không cần thông qua bất kỳ ai.”
Chuyện đất B xem như được giải quyết một phần, Yên Chi Oanh khấn vái tứ phương mong rằng người của Yên Chí có thể nhìn ra vấn đề và cảnh báo Ông Thiệu Khánh.
Trong khi cô xấp tay vái lạy không khí, Nguyễn Hoa bước vào, thấy cô làm điên làm khùng thì cười đầy chế nhạo: “Cô làm gì vậy, đây là nhìn thấy thứ gì không hay trong văn phòng của Thiệu Khánh sao?”
Yên Chi Oanh mỉm cười với cô ta: “Đúng vậy, thấy một thứ âm binh to đùng luôn ấy.”
Ánh mắt nhìn thẳng vào Nguyễn Hoa, nói cho cô ta biết thứ âm binh được nhắc đến không ai khác chính là cô ta đấy.
Nguyễn Hoa lơ cô đi về phía Ông Thiệu Khánh, cười hỏi: “Sắp trưa rồi cậu muốn ăn gì, để tớ gọi cho.”
Ông Thiệu Khánh nhìn qua Yên Chi Oanh, cái mặt hứng thú xem kịch của cô đập thẳng vào mắt hắn, đã thế cô còn cười tươi như đang khuyến khích hắn trả lời Nguyễn Hoa đi, đồng ý với cô ta đi, đi với cô ta đi.
Bỗng Ông Thiệu Khánh thấy bực, hắn đứng lên: “Không cần đâu, hôm nay vợ tương lai của tôi đến đây, nên muốn đưa cô ấy đi ăn, bỏ đói cô ấy cha vợ sẽ đánh chết tôi mất.”
Nói rồi hắn đi về phía cô, vươ tay: “Em yêu đi nào.”
[Móa em yêu, cậu nhóc này ăn nói tém tém lại chút được không, chứ chị già ói ngay tại đây đấy!]
Thấy cô bất động, Ông Thiệu Khánh ghé lại gần nói nhỏ với cô: “Bà chị già có đi không này!”
Yên Chi Oanh hoảng hốt, môi mấp máy nói không nên lời, nhưng tiếng lòng của cô thì đã hoàn toàn lộ ra hết: [Chít mịa tên này có thuật đọc tâm à, biết kêu mình là bà chị già luôn!]
Ông Thiệu Khánh mỉm cười kéo Yên Chi Oanh đi ra ngoài, cô rất muốn cạy cái mỏ kia ra xem thử có đúng là tên này biết thuật đọc tâm hay không nhưng chuyện này quá hoang đường nên tạm thời cho qua.
Ông Thiệu Khánh chọn nhà hàng rất có tâm, vừa sang trọng lại vừa nổi tiếng đặc biệt ít người đến.
Nhưng khi cả hai vừa ngồi xuống, Ông Thiệu Khánh lại dừng ánh mắt về một hướng, nhìn rất lâu còn cực kỳ chăm chú như thể bị bắt mất hồn.
Yên Chi Oanh thấy lạ cũng nhìn theo, phát hiện hướng ấy có một cặp nam nữ đang ngồi.
Cô gái dịu dàng còn chàng trai cũng rất đẹp trai, kiểu đẹp theo hướng ánh mặt trời lấp la lấp lánh vừa nhìn liền va phải con đĩ tình yêu, ngược lại với hắn ta Ông Thiệu Khánh đẹp kiểu bí ẩn, khó gần, có mê cũng không dám tiếp cận.
Cô không biết đó là ai, liền rướn người lên vươn tay khua khua trước mặt Ông Thiệu Khánh thu hút sự chú ý của hắn.
Ông Thiệu Khánh giật mình nhìn cô, ấp úng: “Có gì vậy?”
Cô cười chỉ về phía hai người kia hỏi: “Ai đấy? Trông biểu cảm của anh cứ như bị cướp bồ ấy, nhìn thương ghê!”
Ông Thiệu Khánh nhăn mặt quát: “Đừng nói bậy, hai người kia là bạn học cùng trường chúng ta đấy, cô gái tên là Thái Ý Vi, còn người con trai tên là Hoàng Bách.”
[Ôi đệt!] Yên Chi Oanh quay ngoắt qua nhìn hai người kia. [Hai người kia chẳng phải là nam nữ chính trong thế giới này sao, sao lại gặp nhanh đến vậy tưởng phải sau kỳ nghỉ hè mới có thể gặp kia mà, xong rồi nam nữ phụ mà gặp nam nữ chính kiểu gì cũng xui, giờ chạy ngay có kịp không nhỉ!]