Chương 17: Đối tác

Yên Chi Oanh nhảy lại ghế, gọi điện cho Yên Chí, cha già bắt máy rất nhanh chẳng để con gái phải chờ lâu, đã thế giọng nói còn cực kỳ yêu chiều.

“Con gái ngoan có chuyện gì cần tìm cha sao? Hết tiền hả con?”

Yên Chi Oanh cũng muốn xin tiền lắm, nhưng ngại dù sao thì cô đâu phải con đẻ nhà người ta, tem tép một chút mới đúng đạo làm người.

“Cha con gọi có chuyện công việc cần bàn.”

“Hôm nay mặt trời lên đàng tây hả con?”

Yên Chi Oanh phì cười: “Cha nói gì vậy, mặt trời có quy trình của nó rồi, thế giới có hỗn loạn thì nó vẫn cứ mọc lên đúng hướng thôi, không thay đổi vì con được đâu.”

Ông Thiệu Khánh nhìn cách Yên Chi Oanh nói chuyện với cha mình, chỉ biết thở dài, tính cách hiện tại đúng là khiến người khác phải nghi ngờ.

Yên Chí bên kia cũng rất ngạc nhiên, con gái của ông chưa bao giờ hùa theo những lời đùa vui của ông, chỉ toàn hỏi xin thứ này thứ kia và yêu cầu ông phải làm việc gì đó cho nó, chưa từng có cuộc trò chuyện hài hước như này bao giờ. Đứa con này thay đổi quá lớn, quá tốt đẹp đến mức ông nghi ngờ đó không còn là con gái mình.

Ông hắng giọng: “Được rồi không đùa nữa, con nói xem bàn việc gì đây.”

Yên Chi Oanh bật chế độ nghiêm túc: “Cha tham gia vào dự án đất B của Thiệu Khánh sao?”

Nói rồi còn lén nhìn người ta, thấy hắn chăm chú làm việc mới yên tâm tám tiếp.

“Ừ, trước đó cha từng ngỏ lời nhưng nó không nói gì, hôm qua khi đưa con về tự nhiên lại đề nghị chuyện này.”

Cô liếc qua Ông Thiệu Khánh: [Chết tiệt tên này vậy mà mới đề nghị, có phải cậu ta biết có vấn đề nên mới tìm thêm người chịu tội, nguyên tác không hề nói về chuyện nhà họ Yên tham dự vào chuyện này, chẳng lẽ sự hiện diện của mình đã khiến mọi thứ rối tung. Nếu là vậy thật thì toang rồi, không ổn xíu nào!]

Ông Thiệu Khánh không ký tên nữa, cứ nhìn bản báo cáo không rời mắt, một trang ấy dừng trước mặt hắn thật lâu, chẳng biết có chữ nào vào đầu hay không, nhưng nội dung nói chuyện của hai cha con nhà họ Yên thì tai tiếp thu không sót một chữ.

“Vậy cha đã cho người tìm hiểu về mảnh đất này chưa? Dự án ngốn tiền như vậy cha không được qua loa.”

Yên Chí khoái lắm: “Con gái cha sau khi đập đầu liền giỏi lên, từ giờ đến khi hồi phục trí nhớ con chớ đập đầu vào đâu nữa nha.”

“Cha đây không phải là lúc đùa đâu ạ, nghe con nếu cha muốn đầu tư thì cử người đi kiểm tra lại mảnh đất này cho con, có thể gọi cả các chuyên gia địa chất, khảo cổ học đến luôn cho chắc.”

Yên Chí rất vui vì con gái biết lo nghĩ cho chuyện làm ăn trong nhà, nhưng đến mức này thì không hay lắm: “Chuyện này chắc bên Thiệu Khánh đã lo xong rồi, họ là công ty lớn làm gì cũng cẩn trọng, nếu cha cho người kiểm tra lần nữa thứ nhất là dư thừa, tốn tiền, thứ hai khiến cho nhà họ Ông cảm thấy xúc phạm vì chúng ta không tin họ.”

Cô dùa ngang: “Cha nghĩ nhiều rồi, đứng trước lợi ích những cảm xúc khác là dư thừa, chúng ta là công ty nhỏ thì cần phải thận trọng hơn Ông Gia, họ mất cái này còn cái khác, chúng ta mà mất là toi luôn đó, con không muốn sống cuộc đời tầm thường đâu.”

Yên Chí thấy con gái lo xa quá, nhắc nhẹ: “Chúng ta có gặp chuyện con cũng không khổ đâu, chồng tương lai của con chính là Ông Thiệu Khánh mà.”

“Cha ơi Thiệu Khánh là Thiệu Khánh, hơn nữa cha nghĩ gì mà cho rằng nhà ta có chuyện anh ta sẽ lo cho con? Mơ tưởng thế, đời này không đáng tin nhất là trai ngoài nhà đó cha, nên bỏ cái ý nghĩ đó đi nhé, lo làm ăn mà nuôi con gái, chớ giao cho thằng khác nó dày xéo con nhỏ thì tội!”

Ông Thiệu Khánh ôm trán, con người này nói xấu hắn cũng nên lựa lúc, oang oang cứ như thể sợ hắn không nghe thấy vậy.

Yên Chí bên kia cười sắp lăn ra bàn, con gái của ông mất trí liền thêm tính hài hướng, yêu chết đi được: “Rồi rồi cha sẽ cố gắng bảo vệ gia sản này khỏi thằng khác dày xéo con. Nhưng chuyện kiểm tra khu đất đó cha cần phải bàn với Thiệu Khánh đã, con chờ nhé.”

“Không cần chờ, người ngay trước mặt nói luôn đi cha.” Cô lao về phía hắn, đưa điện thoại ra. “Đối tác có chuyện cần gặp anh này.”

Ông Thiệu Khánh nhìn cô, vươn tay cầm lấy điện thoại, nói: “Cháu chào chú.”