Chương trình khuyến mãi ngày 2 tháng 9 rầm rộ diễn ra trên khắp con phố bách hóa sầm uất, nơi tập trung gần như mọi thương hiệu bách hóa nổi tiếng nhất cả nước. Ngày thường con phố này đã nhộn nhịp đến mức người xe như mắc cửi hôm nay còn kinh khủng hơn, đâu đâu cũng thấy người qua lại, chen chúc trong mọi cửa hàng, nguyên nhân chỉ có một, là chương trình khuyến mãi cực khủng nhân ngày Quốc Khánh mỗi năm chỉ có một ngày này.
“Chi Oanh nhanh cho hàng lên kệ đi em!”
Tiếng của chị quản lý vang lên liên tục, trong cửa hàng tổng cộng có hơn mười nhân viên, bình thường chị ấy chỉ gọi vài cái tên quen thuộc, nhưng hôm nay do lưu lượng khách quá đông nên nhân viên chuyên xếp hàng từ kho lên kệ như Yên Chi Oanh cũng bị gọi liên hồi.
Yên Chi Oanh gấp gáp cho hàng lên kệ để khách chọn lựa, bình thường công việc này đã nặng, cứ cuối ca cả người đều mỏi nhừ, nhưng hôm nay dưới áp lực khủng khϊếp Yên Chi Oanh càng thấm mệt nhanh hơn.
Yên Chi Oanh làm quần quật mãi cho đến giờ nghỉ trưa, khi quản lý thông báo nhóm kho được nghỉ, cô thở phào một hơi nhìn đồng hồ treo tường, 12 giờ 30 phút.
Yên Chi Oanh ngồi phịch xuống nền đất, lau mồ hôi càm ràm với chị đồng nghiệp bên cạnh: “Em muốn nghỉ việc quá chị ơi, lương ba cọc ba đồng mà làm cực như chó!”
Chị đồng nghiệp bên cạnh chẳng khác gì cô, người ướt như tắm nhưng tinh thần lạc quan hơn, vỗ vai cô nói: “Chỉ ngày lễ mới vất vả thế này, qua hôm sau mọi thứ lại vào quỹ đạo đó mà. Đứng dậy đi ăn nào.”
Yên Chi Oanh miễn cưỡng nở nụ cười, đứng lên cùng chị đồng nghiệp ra ngoài. Ý nghĩ nghỉ việc lóe lên trong đầu cô không ít lần nhưng chưa lần nào thành công, đơn giản vì vấn đề cá nhân của bản thân.
Vốn là trẻ mồ côi nên Yên Chi Oanh không có điều kiện ăn học đàng hoàng, chưa tốt nghiệp cấp ba cô đã đi làm, hiện tại bên ngoài xã hội công việc nhẹ một chút đều yêu cầu bằng cấp, đến công nhân cũng đòi hỏi bằng cấp 3 trong khi đó cô không có, tìm được việc ở cửa hàng bách hóa này cũng xem như may mắn.
Vì hoàn cảnh cá nhân nên mỗi lần cô chỉ dám than vãn nói ra cho thỏa mong ước, chứ không dám nghỉ việc thật.
“Hôm nay em muốn ăn gì? Cơm tấm, cơm niêu hay cơm gà?”
“Ăn gì cũng được.”
Chị đồng nghiệp không vui: “Cấm tiệt em nói mấy câu đó. Nhanh chọn đi!”
Không còn cách nào cô chọn đại một món: “Cơm sườn đi chị, hôm qua ăn cơm gà rồi.”
Chị đồng nghiệp rất hài lòng: “Vậy qua tiệm bên kia đường đi.”
Chị đồng nghiệp bước đi trước, Yên Chi Oanh theo sau, vì đang mệt nên cô có chút lơ là không để ý xung quanh, lúc bước qua các vạch trắng dành cho người đi bộ cô nghe thấy tiếng chị đồng nghiệp hét lên thất thanh.
“Chi Oanh cẩn thận!”
Cô vừa ngước đầu lên, bên tai âm thanh phanh xe chói đến mức làm cô ngã ra đường va đập mạnh rồi chìm vào bóng tối.
...
Tác phẩm này mình có tiến hành sửa lại nội dung, nên những bạn từng mua chương trước đó vui lòng dành chút thời gian đọc lại từ đầu nhé, những chương bạn đã mua nếu có vấn đề gì hãy liên hệ với mình qua tin nhắn hoặc để lại bình luận, mình sẽ hỗ trợ. Xin chân thành cảm ơn và mong nhận được sự thông cảm.