"...Vậy thì, bảo người ta đến ở rể thì thế nào?" Sầm Thính Nam nghe thấy giọng cha đã nhuốm đầy vẻ lo lắng. Nàng gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ mày chau mặt ủ đáng sợ của cha, cái dáng vẻ mà có lẽ đám tướng sĩ dưới trướng nhìn thấy cũng phải tránh đi cho xa.
Mẫu thân quả nhiên bật cười, rồi lại hỏi: "Vậy nếu là nơi còn xa hơn cả Nam Khương thì sao?"
"Xa hơn Nam Khương... chỉ có Tây Hạ ở phía Tây và Bắc Nhung ở phía Bắc. Tây Hạ vật sản phong phú, nhiều mỹ nữ lại nhiều quả mọng, Kiều Kiều Nhi nhà ta lại ham uống rượu, chắc chắn sẽ thích." Sầm Thính Nam nghe thấy cha ngừng lại một chút, rồi nói tiếp: "Còn nếu là Bắc Nhung, giữa chúng ta có thù nước nợ nhà. Dù ta có thể vì Kiều Kiều Nhi mà không mang thành kiến... nhưng lại sợ rằng người trong thiên hạ sẽ có thành kiến."
"Ta chỉ sợ, Kiều Kiều Nhi của chúng ta sẽ phải chịu khổ."
Hai người nhất thời im lặng, sau đó mẫu thân cũng khẽ thở dài một tiếng.
Sầm Thính Nam sụt sịt mũi, nàng rất muốn nói rằng mình sẽ không đi đâu cả, cũng không muốn gả cho ai hết. Nàng chỉ muốn ở lại phủ Tướng quân cả đời, mãi mãi ở bên cạnh người nhà. Thế nhưng, nàng lại bị nhốt trong giấc mộng này, đến nửa lời cũng không thể thốt ra.
Nàng vừa cảm động vừa bất lực lắng nghe một hồi lâu.
Mãi lúc này, Sầm Thính Nam mới muộn màng nhận ra, đây là nàng đang mơ về khung cảnh hai năm trước, vào cái ngày cha và a huynh chuẩn bị xuất chinh.
Buổi chiều hôm đó, nàng vừa mới cùng hội tỷ muội thân thiết ngoài phố chơi đùa thỏa thích một trận, về đến nhà liền ngủ một giấc li bì. Đến khi tỉnh lại mới hay tin cha và a huynh đã đến quân doanh rồi. Sau khi tỉnh dậy, nàng đã khóc lóc ầm ĩ đòi đến quân doanh tiễn hai người, nhưng mẫu thân không cho phép. Thế là nàng bèn tự mình trộm ngựa của a huynh để ra khỏi thành tiễn biệt... Chuyện đó đã gây ra náo động không hề nhỏ, bây giờ nghĩ lại, danh tiếng của cha và a huynh bị tổn hại, cũng có một phần nguyên do từ nàng.
Nhưng đó đều là chuyện về sau, còn cuộc đối thoại hôm nay của cha và mẹ về nàng, thì lại hoàn toàn chưa từng có trong ký ức của Sầm Thính Nam.
...
Sầm Thính Nam lặng đi trong giây lát, rồi đột nhiên cảm thấy một luồng hơi ấm dần dần lan tỏa khắp tứ chi bách hài, khiến nàng cảm thấy mọi thứ trước mắt bỗng trở nên sống động lạ thường.
Cùng lúc đó, một nghi vấn cũng nảy lên trong lòng nàng.
-- Nếu như khi đó nàng chưa từng được nghe cuộc đối thoại này, vậy thì tại sao bây giờ, nàng lại có thể mơ thấy nó một cách cụ thể và chân thực đến thế?
Đây thật sự chỉ là một giấc mơ trước khi chết thôi sao?
Sầm Thính Nam đột nhiên mở bừng mắt, cuối cùng cũng tỉnh lại từ cơn đại mộng.