“Ta cần quái gì quan tâm hắn là đại nhân nào!” Tên kia gắt gỏng đáp. “Trời cao hoàng đế xa, lẽ nào tay hắn còn vươn tới được đám phạm nhân lưu đày này? Vả lại, một nữ tử yếu đuối như thế, làm sao tự vẫn nổi dưới tay huynh đệ chúng ta? Đã thế còn bày đặt che tấm vải đen! Sao nào, xấu đến mức không dám cho ai nhìn à?”
“Ta nghe nói ả cực kỳ xinh đẹp.” tên nha dịch kia cười cợt, giọng đầy ẩn ý: “Có lẽ là sợ dọc đường xảy ra chuyện. Ngươi biết đấy, suốt quãng đường này toàn là huynh đệ cường tráng chúng ta.”
“Biết cái quái gì!” Tên nha dịch gầm lên, giọng hậm hực: “Hôm nay ông đây nhất định phải lật tấm vải này ra! Lừa hay ngựa, cứ lôi ra ngoài xem thử là biết ngay!”
Nói rồi, tên nha dịch thật sự động tay.
Ngay khi tấm vải đen bị giật xuống, luồng ánh sáng chói chang đột ngột ập đến khiến Sầm Thính Nam choáng váng trong giây lát.
Trong cơn mơ màng, nàng gắng gượng ưỡn thẳng tấm lưng đã còng rạp của mình lên một chút, từng cử động đều vô cùng khó khăn, chậm chạp. Đã quá lâu rồi nàng không làm động tác này, chỉ một cử động nhỏ cũng đủ khiến nàng phải thở hổn hển từng cơn.
Từng cơn gió lạnh gào thét quất vào người, mang theo cái lạnh buốt thấu xương như thể đang lăng trì từng tấc da thịt nàng.
Ấy thế mà, nàng lại cảm thấy một luồng hơi ấm lạ kỳ đang lan tỏa khắp tứ chi, sưởi ấm lại đôi tay đôi chân đã cứng đờ từ lâu.
Tại sao lại như vậy?
Là hồi quang phản chiếu sao?
Bên tai mơ hồ vang lên tiếng kêu kinh hãi của ai đó. Ngay sau đó, nàng lại choáng váng ngã gục xuống. Khung cảnh trước mắt xoay chuyển, trong khoảnh khắc cuối cùng của sự tỉnh táo, nàng chỉ kịp thoáng thấy một tà áo bào màu đen huyền lướt qua khóe mắt. Trên tà áo ấy còn thêu những chiếc lá trúc bằng chỉ bạc, toát lên một vẻ quý khí không lời nào tả xiết.
Tà áo này. . . giống hệt của người đã ra lệnh nhốt nàng vào l*иg sắt vào cái ngày nàng bị áp giải đi đày.
Nhưng cớ sao người ấy lại đến đây?
Nghĩ lại, trong lòng Sầm Thính Nam thực ra lại có chút cảm kích vị đại nhân này, bởi nếu không có cái l*иg sắt dù chỉ để làm cảnh này, thì trên con đường lưu đày đằng đẵng, có lẽ nàng đã chết đi sống lại cả ngàn vạn lần rồi.
Dù cho lúc này, sự trong sạch đã chẳng còn quan trọng nữa, nhưng nàng vẫn muốn mình được ra đi một cách sạch sẽ, giống như tuyết trắng ngoài kia.
Chỉ tiếc là, ngày hôm đó nàng đã không thấy được khuôn mặt vị đại nhân này, và có lẽ hôm nay cũng không còn cơ hội nữa.
Sầm Thính Nam nằm rạp trên mặt đất, cảm nhận từng cơn choáng váng liên hồi ập đến. Nàng lại cố sức thở hổn hển thêm một lần nữa, cảm nhận rõ ràng chút sức lực cuối cùng trong cơ thể đang dần bị rút cạn.
Nàng sắp chết rồi.