Âm thanh chói tai ấy như lưỡi dao sắc bén, cắt đứt dòng hồi tưởng, kéo Sầm Thính Nam trở về với thực tại phũ phàng. Nàng giật mình tỉnh lại, chẳng dám nghĩ sâu thêm nữa. Bởi nếu tiếp tục, nàng sợ mình sẽ lại nhớ đến khoảnh khắc mẫu thân, nhân lúc mọi người không chú ý, đã lao đầu vào lưỡi đao sắc lạnh của đám cấm vệ.
“Mẫu thân, lúc đó người chắc hẳn đã đau lắm, phải không?” Nàng thầm thì trong lòng, trái tim như vỡ vụn.
Ngày hôm ấy, máu tươi đỏ rực như ngọn lửa bùng cháy, chảy lênh láng khắp mặt đất, nhuộm đỏ cả không gian nơi Sầm Thính Nam đang đứng. Và rồi, chính sắc đỏ ấy như thiêu rụi đôi mắt nàng, để lại một vết thương không bao giờ lành.
Nàng đứng ngây dại giữa vũng máu, trong khi lời dặn dò cuối cùng của mẫu thân vẫn còn văng vẳng bên tai, như khắc sâu vào tâm khảm: “Kiều Kiều của ta, phải sống, con nhất định phải sống thật tốt.”
Sầm Thính Nam không biết mình sẽ sống tiếp ra sao. Nhưng có một điều nàng hiểu rõ hơn bất cứ thứ gì, đó là nàng không được phép chết. Nếu nàng chết, nỗi oan khuất của phụ thân và huynh trưởng sẽ mãi mãi chìm trong bóng tối, không bao giờ được minh oan.
Nàng phải sống, nhất định phải sống! Không chỉ vì phụ thân, vì huynh trưởng, vì mẫu thân, mà còn vì những nha hoàn đã liều mình bảo vệ nàng. Dẫu nàng biết, có lẽ cả đời này, nàng sẽ chẳng thể thoát khỏi chốn lao tù tăm tối ấy.
Sầm Thính Nam ngẩng đầu, khẽ chớp đôi mắt đã cạn khô nước mắt. Nàng chậm rãi vươn cánh tay gầy guộc tựa cành khô, đón lấy bát cơm nguội lạnh trộn lẫn cỏ dại mà tên nha dịch vừa ném vào.
Ngay khoảnh khắc tấm vải che l*иg được vén lên, ánh mặt trời gay gắt bất chợt chiếu thẳng xuống nền tuyết trắng xóa. Ánh sáng phản chiếu chói lòa, đâm thẳng vào đôi mắt khô khốc và sưng đỏ của nàng, khiến chúng đau nhói.
Nước mắt nàng đã sớm cạn khô, đến nỗi nàng cảm giác như chính huyết lệ sắp trào ra từ khóe mắt. Nửa năm ròng rã không được thấy ánh mặt trời đã khiến đôi mắt vốn yếu ớt của nàng càng thêm suy kiệt.
“Có lẽ, mình sắp mù rồi.” Sầm Thính Nam thầm nghĩ.
Khi một góc tấm vải đen được kéo lên, một cổ tay xanh xao, trắng bệch đến rợn người bất ngờ thò ra, khiến tên nha dịch giật nảy mình.
Hắn ta chửi thầm một tiếng: “Xúi quẩy! Gầy như ma đói thế này, chết quách đi cho rồi! Đi đày tới tận phương Bắc mà còn phải hầu riêng một cái l*иg, đúng là làm khổ huynh đệ chúng ta!”
Tên nha dịch đi bên cạnh vội khuyên can: “Bớt nói vài câu đi. Đây là do vị đại nhân kia đặc biệt căn dặn trước khi chúng ta lên đường. Ngài ấy bảo phải trông chừng cẩn thận, kẻo con nhỏ này lại tự vẫn giống mẫu thân nó.”