Chương 3

Giữa đám đông, những tiếng cười dâʍ đãиɠ và tục tĩu bắt đầu vang lên không ngớt. Ngay cả tên cấm vệ quân đang áp giải Sầm Thính Nam cũng quay đầu lại, ánh mắt đầy ẩn ý lướt từ trên xuống dưới, săm soi nàng chẳng chút kiêng dè.

Bị ánh mắt sắc lạnh tựa chim ưng săn mồi ấy quét qua, Sầm Thính Nam bất giác cảm thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Nàng siết chặt vạt áo, cố che đi chút tủi hổ đang dâng trào trong lòng.

“Sợ rồi kìa! Con tiện nhân này sợ rồi!”

Tên cấm vệ quân đứng bên cạnh nhận ra sự lúng túng của nàng, bèn nhếch mép cười khẩy. Hắn ta quay về phía đám đông đang vây xem, lớn tiếng hét lên: “Vội cái gì? Đường đến Bắc Cảnh còn dài lắm!”

“Tiểu nương tử da trắng thịt mềm thế này, e rằng chưa chắc đã chịu nổi đám huynh đệ chúng ta trên đường áp giải đâu!”

Lời nói ấy chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Lập tức, đám nam tử trong đám đông càng được thể gào thét, cười đùa điên cuồng, giọng điệu đầy vẻ hạ lưu.

Giữa đám đông hỗn loạn ấy, chỉ có vài vị phụ nhân thoáng lộ vẻ không đành lòng. Tuy nhiên, trước sự cuồng loạn của đám nam tử, họ chẳng dám lên tiếng. Chỉ biết lặng lẽ thở dài, rồi vội vàng quay mặt đi nơi khác. Trong thâm tâm, họ chỉ có thể âm thầm cầu nguyện cho số phận của đóa hoa sắp tàn này.

Thế gian này, từ xưa đến nay vốn khắc nghiệt với phận nữ nhi. Người ta thường ngỡ rằng, chỉ những kẻ thân phận thấp hèn mới bị số phận tùy ý giày vò. Nào ngờ, ngay cả một tiểu thư khuê các, sinh ra trong nhung lụa như Sầm Thính Nam, cũng chẳng thể thoát khỏi vòng xoáy định mệnh nghiệt ngã ấy.

Chỉ bởi họ là nữ nhân. Và tại sao, cứ phải là nữ nhân?

Nghe những lời lẽ xấc xược ấy, ba nha hoàn của Sầm Thính Nam tức giận đến tột cùng. Bất chấp nguy hiểm, họ xông lên, định che chắn cho chủ nhân. Nhưng ngay lập tức, đám cấm quân không chút lưu tình dùng đao kiếm chặn họ lại.

Ngọc Châu, cô bé nhỏ tuổi nhất, bị lưỡi đao sắc lạnh sượt qua mặt, để lại một vệt máu dài. Cơn đau ập đến khiến cô bé bật khóc nức nở, tiếng khóc vang lên thảm thiết.

Trong khi đó, Lưu Ly lớn tuổi hơn lại có tính tình cương liệt, dù bị trói chặt vẫn cố sức ngoảnh đầu lại. Nàng ấy phẫn uất nhổ một bãi nước bọt thẳng vào mặt tên cấm quân, gằn giọng: “Lũ vô sỉ các ngươi!”

Vừa dứt lời, Lưu Ly lập tức lãnh một cái tát trời giáng. Sức lực của nam nhân vốn mạnh mẽ, cú tát ấy khiến đầu nàng ấy lệch hẳn sang một bên, nửa bên má sưng vù trong nháy mắt. Thế nhưng, Lưu Ly vẫn chẳng hề nao núng. Nàng ấy nhổ mạnh cả máu tươi lẫn chiếc răng bị đánh rụng, gằn giọng đầy căm phẫn: “Lũ chó má các ngươi! Dám động đến tiểu thư nhà ta, ta có làm ma cũng không tha cho các ngươi!”