Sầm Thính Nam mãi mãi không thể quên cái ngày phủ tướng quân bị tịch biên gia sản. Từ trong cung, cấm quân tay cầm đuốc, lưỡi đao tuốt trần, dùng những khúc gỗ lớn phá tan cánh cổng son uy nghi mà nàng từng vô cùng tự hào.
Bên ngoài, dân chúng đã vây kín, đông nghịt. Ánh mắt họ đỏ ngầu, miệng không ngừng tuôn ra những lời sỉ nhục cay độc nhất. Từng câu, từng chữ như lưỡi dao sắc, chẳng chút thương tình vùi dập sự tôn quý và thể diện của vị tiểu thư từng được Trấn Bắc Đại tướng quân hết mực yêu chiều xuống tận bùn lầy.
“Gϊếŧ nó đi! Gϊếŧ con hồ ly tinh ấy đi! Gϊếŧ sạch cả nhà lòng lang dạ sói, bán đứng triều đình Thịnh Càn này đi!”
Giữa cơn hỗn loạn, không biết ai đã thét lên câu ấy. Lời nói như đổ thêm dầu vào lửa, khiến đám đông càng gào thét điên cuồng, chỉ muốn đẩy nàng vào chỗ chết.
Thế nhưng, giữa những gương mặt hằn học, điên loạn ấy, Sầm Thính Nam chợt nhận ra không ít người quen. Kia là ông chủ tiệm vải ở chợ Tây mà nàng thường ghé qua, kia là chủ tiệm bánh ở chợ Đông mà nàng vốn yêu thích, và cả gã ăn mày nhỏ quen mặt nữa. Trước đây, mỗi khi bắt gặp tỳ nữ của nàng, họ luôn nở những nụ cười xởi lởi, nồng hậu nhất.
Hồi ấy, mỗi lần mua sắm, Sầm Thính Nam chưa bao giờ quên sai người hầu thưởng thêm cho họ vài đồng bạc lẻ. Chính miệng họ từng nói rằng, vị tiểu thư của phủ Trấn Bắc Đại tướng quân là “vị thần tài” mà họ quý mến nhất.
Vậy mà hôm nay, ánh mắt họ nhìn nàng chỉ còn lại sự thù hận, như muốn ăn tươi nuốt sống nàng ngay tức khắc.
Sầm Thính Nam không tài nào hiểu nổi. Tuy nhiên, nàng dần mơ hồ nhận ra một điều, họ đang căm hận nàng, hận đến tận xương tủy.
Khi nhìn thấy nàng bị tịch biên gia sản, đôi tay bị người ta thô bạo bẻ quặt ra sau lưng, rồi trói chặt bằng dây thừng đến nỗi cổ tay mềm mại giờ hằn lên những vệt đỏ ửng, họ chỉ cảm thấy hả hê tột độ. Khi thấy mái tóc và chiếc váy hồng vốn không vương một hạt bụi của nàng nay nhuốm đầy trứng thối cùng rau củ nát hôi hám, họ vẫn cho rằng sự sỉ nhục ấy chưa đủ, chưa thể khiến họ thỏa lòng.
Có lẽ, tất cả chỉ vì cái đầu kiêu hãnh của Sầm Thính Nam vẫn ngẩng cao. Dẫu rơi vào cảnh khốn cùng, tấm lưng nàng vẫn thẳng tắp, kiêu hãnh như một cây tùng, một cây bách chẳng thể nào khuất phục.
“Xé quần áo nó ra đi!”
“Đúng thế! Bắt nó đi diễu phố! Nhìn thì ra dáng tiểu thư, ai ngờ lại là đồ phản quốc!”