Chương 16

Nội dung trong thư không nhiều, vỏn vẹn chỉ có tám chữ.

“Giai nhân tuy cự, dư chí bất cải.” (Giai nhân tuy chối từ, nhưng ý ta không đổi).

Hồi tưởng lại chuyện cũ xa xăm, tim Sầm Thính Nam đập thình thịch như trống dồn.

Hôm ấy, Tả Tướng đại nhân vừa mới bước chân vào cửa viện, nàng vì đã nhận được tin từ trước nên liền sai người đóng chặt cửa lớn. Cách một bức bình phong, nàng đứng ở vị thế bề trên nói vọng ra với Tả Tướng đại nhân:

“Ta biết Tả Tướng đại nhân chắc chắn là người rất tốt. Ngài vị cao quyền trọng, nghe đồn tướng mạo cũng bất phàm, nhưng hiện giờ ngài đã hai mươi sáu tuổi, còn ta thì mới vừa cập kê, cho nên...”

“Cho nên... cái gì?” Tả Tướng cũng bắt chước nàng, cố ý kéo dài giọng, ôn tồn hỏi lại.

Sầm Thính Nam khẽ mắng thầm trong bụng. Suốt mấy năm qua, cái danh tiếng Tả Tướng ưa thích những tiểu mỹ nhân yểu điệu, nũng nịu đã lan truyền khắp chốn Thượng Kinh. Đám nam nhân thường tình mỗi khi nhắc đến đều tấm tắc khen hắn là bậc danh tướng phong lưu, nhưng nàng thì lại chẳng cho là như thế! Nói trắng ra thì đó chẳng phải là háo sắc sao, vậy mà giờ đây hắn lại còn dám đánh chủ ý lên tận đầu nàng.

Chẳng phải hắn cũng chỉ nhắm vào cái vẻ bề ngoài này thôi sao?

Thế nhưng, vì hạnh phúc của chính mình, Sầm Thính Nam đành bất chấp việc buông lời cay độc gây tổn thương người khác mà thẳng thừng tuyên bố:

"Cho nên... ngài và ta vốn dĩ không hề xứng đôi. Trong mắt người đời, ngài có thể là lang quân như ý, nhưng ở trong mắt ta, ngài chẳng qua cũng chỉ là một lão già họm hẹm mà thôi."

Lão già họm hẹm ư? Cố Nghiên Thời cúi đầu, lặng lẽ nhếch môi cười.

Hắn quen biết Bệ hạ từ thuở thiếu thời. Năm mười ba tuổi, hắn thay đổi môn đình, từ môn khách của Thái tử âm thầm đầu quân dưới trướng Thiên tử. Mười năm sau, khi Bệ hạ đăng cơ, hắn đã quan bái nhị phẩm Tả tướng, khi ấy cũng chỉ mới hai mươi ba tuổi.

Người đời mắng hắn là kẻ lòng lang dạ sói, sỉ nhục hắn là tên vong ơn bội nghĩa không biết nhận chủ, lại càng khϊếp sợ thủ đoạn sấm rền gió cuốn, tàn độc âm hiểm của hắn.

Thế nhưng, chưa từng có ai dám gọi hắn là... một lão già họm hẹm.

Nụ cười bên môi Cố Nghiên Thời càng thêm sâu.

“Kiều Kiều Nhi, hoang đường! Không được vô lễ với Tả tướng.”

Đại tướng quân đến chậm một bước, từ xa đã nghe thấy những lời đại nghịch bất đạo của Sầm Thính Nam liền vội vàng lên tiếng quở trách: “Đứa con gái này của ta từ nhỏ đã bị ta chiều hư, mong Tả tướng đừng để trong lòng.”