Chương 15

Đêm đã về khuya, bốn bề vắng lặng. Người đánh canh đã đi ngang qua ngoài phủ hai lần, tiếng mõ từ xa vọng lại, từng nhịp từng nhịp lọt vào tai Sầm Thính Nam, khiến lòng nàng dấy lên nỗi bàng hoàng, thẫn thờ.

Nàng đã nán lại trong thư phòng của phụ thân hồi lâu, vậy mà chẳng tìm được chút manh mối hữu ích nào, chứ đừng nói đến bức thư sẽ định tội phụ thân và huynh trưởng vào hai năm sau.

Có lẽ là do nàng quá nôn nóng, cũng quá đỗi bất lực rồi.

Sầm Thính Nam đã chìm đắm trong bóng đêm quá lâu, cũng đã sợ hãi quá nhiều. Giờ đây, dù chỉ một tia hy vọng mong manh lóe lên, nàng cũng không thể bỏ lỡ, càng không dám bỏ lỡ.

Rốt cuộc là kẻ nào lại ra tay tàn độc đến thế?

Và kẻ nào lại có quyền thế ngập trời, có thể qua mặt tầng tầng lớp lớp binh lính canh gác của phủ Tướng quân, lẻn vào tận nơi để đặt bức thư đó?

Nàng đã suy nghĩ rất lâu, suốt nửa năm trời bị lưu đày cũng không ngừng trăn trở. Chiếc xe tù giam hãm thân xác nàng, còn câu hỏi này lại như gông xiềng khóa chặt tâm can nàng.

Bá tánh mắng chửi Trấn Bắc Đại Tướng Quân nhiều vô kể. Họ đổ lỗi cho phụ thân và huynh trưởng khiến họ nhà tan cửa nát, hận không thể xé xác nàng ra, nhưng dân thường thấp cổ bé họng cũng chỉ biết ôm hận mà thôi.

Cùng lắm thì trên đường nàng bị áp giải đi lưu đày, họ cách một lớp cũi, cách một tấm vải đen mà nhổ nước bọt vào nàng cho hả giận.

Chuyện cũ đã qua, mỗi khi nhớ lại đều khiến người ta không sao cam lòng được.

Sầm Thính Nam nhìn những món đồ bày biện đắt tiền khắp phòng, khẽ thở dài một tiếng. Nàng quả không hổ danh là con gái của cha, thư phòng của võ tướng toàn là vật trang trí, mà cái đầu rỗng tuếch này của nàng xem ra cũng chẳng khá hơn mấy món đồ kia là bao.

Kiếp trước, nàng hoàn toàn mù mờ về quyền thế, cục diện trong kinh thành hay những chuyện tranh đấu nơi hậu trạch. Suốt ngày nàng chỉ biết giả nam trang ra phố dạo chơi, ngoại trừ việc không trêu ghẹo con gái nhà lành ra, thì nàng còn "công tử bột" hơn cả những gã công tử bột tầm thường.

Lưu Ly gõ nhẹ cửa phòng, nói vọng vào: “Cô nương, đã sang canh hai rồi, người vẫn chưa tìm thấy món đồ cần tìm sao? Hay là để ngày mai chúng ta lại đến?”

“Thôi được rồi, về nghỉ ngơi trước đã.” Sầm Thính Nam dựa người vào chiếc bàn gỗ lê trong thư phòng, đặt cuốn sách trên tay xuống.

Nỗi oan của phụ thân và huynh trưởng nhất định phải tra cho ra lẽ, nhưng năng lực hiện tại của nàng thực sự quá hạn hẹp. Nàng cần mở rộng tầm mắt, để nhìn thấu cục diện chốn Thượng Kinh này, và cũng để vạch mặt kẻ đang ngấm ngầm khuấy đảo phong vân phía sau màn.

Thư phòng đã bị nàng lục lọi đến mức bừa bộn, bước chân định rời đi của Sầm Thính Nam bỗng khựng lại đôi chút.

Thôi thì cứ dọn dẹp lại cho phụ thân một chút vậy.

Trước kia nàng chỉ biết sống cho bản thân mình, nay được sống lại một đời, nàng mới để tâm đến nhiều điều mà trước đây chưa từng màng tới.

Ví như kệ sách bày Kinh, Sử, Tử, Tập đều đã phủ bụi, chứng tỏ phụ thân chưa từng đυ.ng đến; ngược lại, kệ đựng binh thư trận pháp thì được xem thường xuyên. Còn kệ bày những cuốn thoại bản thì sạch sẽ tinh tươm, nhìn qua là biết mẫu thân thường hay lui tới.

Trên chiếc bàn gỗ lê bày la liệt mười mấy phong thư đã được bóc mở.

Sầm Thính Nam tò mò cầm lên xem, chỉ thấy nét bút trên phong bao sắc sảo lại đầy vẻ ngông nghênh, bên trên đề: “Kính gửi Trấn Bắc Đại Tướng Quân, ngày mười sáu tháng hai năm Thiên Khải thứ tư, Cố Tử Ngôn kính thư.”

Cố Tử Ngôn... Trong đầu Sầm Thính Nam chợt lóe lên một tia chấn động.

— Ngày mười sáu tháng hai năm nay, chẳng phải chính là ngày vị Tả Tướng kia đến cửa cầu thân, kết quả lại bị nàng buông lời cay nghiệt mỉa mai một trận đó sao?

Bị cuộc đời vùi dập quá tàn nhẫn, nàng suýt chút nữa đã quên mất rằng mình cũng từng có lúc kiêu hãnh đến nhường ấy.

Kiêu hãnh đến mức, ngay cả Tể phụ đại nhân đích thân đến cầu hôn, cũng bị nàng thẳng thừng cự tuyệt ngoài cửa.