Chương 14

Sau khi cả nhà ba người dùng bữa tối đơn giản, Sầm Quân Dã liền bị Sầm Thính Nam thúc giục chuẩn bị trở về quân doanh. Còn Sầm Thính Nam thì vào thư phòng, không biết đang mày mò thứ gì, lại còn thần thần bí bí ra lệnh cho Ngọc Điệp canh giữ bên ngoài, không cho phép bất kỳ ai đến gần.

Sầm Quân Dã lẽo đẽo theo sau phu nhân, miệng không ngừng lẩm bẩm, trong lòng đầy rẫy nghi hoặc: “Con bé này rốt cuộc bị làm sao vậy? Chỉ là gặp một cơn ác mộng thôi mà, tỉnh dậy cứ như biến thành người khác.”

Tống Giác vừa giúp ông thu dọn hành trang, vừa phải trấn an đức lang quân nhà mình: “Con bé hiểu chuyện hơn một chút, cũng không phải là chuyện xấu.”

“Chỉ là hiểu chuyện hơn một chút thôi ư?!” Sầm Quân Dã lập tức cao giọng, hai hàng lông mày rậm của ông run run. “Vừa rồi bữa tối từ bảy món giảm xuống còn ba món, con bé còn nói ba chúng ta ăn vậy là vừa đủ. Đây còn là cô con gái vàng con gái ngọc của nàng nữa không? Ta ở chiến trường liều sống liều chết, cùng tướng sĩ ăn cám nuốt rau cũng cam tâm tình nguyện, chứ không phải để về nhà nhìn vợ con ăn rau cải trắng đâu.”

Tống Giác có chút bất đắc dĩ: “Lời này của chàng mà nói ra ngoài, chẳng phải sẽ làm ba quân tướng sĩ lạnh lòng hay sao.”

“Lạnh lòng cái con khỉ! Lão tử ngày nào cũng ăn uống kham khổ với đám nhóc ranh trong quân doanh còn chưa đủ hay sao? Lại còn bắt mẹ con nàng cũng phải ăn khổ theo à? Thế thì không được, đám nhà cao cửa rộng kia thịt thà để đến thối cũng chẳng chia cho ai, nhà chúng ta lại không phải ăn không hết. Chỉ cần không lãng phí, thì có gì là không được chứ?”

Thấy cái tính ngang như cua của tướng công nhà mình lại nổi lên, nói gì cũng không thông, Tống Giác cũng lười tranh cãi với ông, bèn đổi chủ đề: “Hay là do chuyện hôn sự lúc trước? Con gái đến tuổi cập kê, đột nhiên giác ngộ cũng là chuyện thường tình.”

Lông mày của Sầm Quân Dã lại càng nhướng cao hơn: “Không gả, không gả, chính nó còn chưa nói muốn gả. Sao đột nhiên lại nhắc đến chuyện này... Chẳng Cố Nghiên Thời lại gửi thiệp cho nàng rồi?”

“Người ta dù sao cũng là Tả tướng, chàng cứ một tiếng Cố Nghiên Thời", hai tiếng " Cố Nghiên Thời" như vậy, lỡ bị kẻ có tâm nghe được, lại dâng tấu tố cáo chàng bây giờ.” Tống Giác dúi mạnh tay nải vào lòng phu quân: “Cứ vậy đi, mau về đi.”

“Mặc kệ chúng nó tố cáo.” Sầm Quân Dã vừa nói vừa kéo tay phu nhân, định ngả người xuống giường, nào ngờ lại bị bà một cước đạp ra. Vị Đại tướng quân lừng danh thiên hạ lộ vẻ mặt không thể tin nổi, giơ ba ngón tay lên nhấn mạnh: “Ba ngày nữa ta đi rồi!”

“Chàng đi ngay bây giờ cũng được.” Tống Giác bực bội đáp. “Lần này không phải Cố Nghiên Thời, mà là vị Mạnh Quý phi kia của chúng ta cho gọi Kiều Kiều Nhi vào cung đấy.”

Sầm Quân Dã lập tức ngồi thẳng người dậy, cẩn thận hỏi: “Vị Mạnh Quý phi nào?”

“Còn có thể là vị nào nữa, tất nhiên là vị đang được sủng ái nhất hiện nay rồi.” Tống Giác nhìn về phía thư phòng, thở dài một hơi. “Dù sao thì năm đó vị Quý phi này cũng có ơn cứu mạng con bé, vào cung một chuyến cũng là lẽ phải.”

“Không được.” Sắc mặt Sầm Quân Dã hiếm khi trở nên nghiêm túc. “Con gái nàng đơn thuần lắm, hoàng cung là cái nơi ăn thịt người... Ta thấy cũng chẳng phải Mạnh Quý phi tìm nó đâu, chắc chắn là Bệ hạ nhà chúng ta, mượn cớ Kiều Kiều Nhi để răn đe ta đấy.”

Tống thị lắc đầu: “Trông không giống. Người đến là cung nữ thân cận của Mạnh Quý phi, thái độ rất khách khí, chỉ nói không cần ép buộc Kiều Kiều Nhi nhà chúng ta, vào cung hay không là tùy ý con bé.”

“Thôi được rồi, ngày mai cứ hỏi ý con bé xem sao.” Tống Giác không phải người hay do dự, bà quyết định ngay tức khắc.