Một trận tuyết lớn bất ngờ ập đến, chỉ trong khoảnh khắc đã vùi lấp hoàn toàn con đường mà đoàn người vừa đi qua. Giữa không gian trắng xóa, những cơn gió gào thét dữ dội, cuốn theo những bông tuyết sắc bén tựa lưỡi dao, tàn nhẫn quất vào tấm vải bạt mỏng manh che trên nóc xe tù.
Sầm Thính Nam bất giác ngoảnh đầu nhìn lại. Thế nhưng, qua những song sắt lạnh buốt, con đường trở về đã hoàn toàn chìm khuất trong màn tuyết trắng xóa. Cảnh sắc trù phú, ấm áp của phương Nam giờ đây chỉ còn là ký ức xa xôi, dần bị chôn vùi trong quá khứ như một giấc mộng chẳng thể nào quay lại. Trong không gian tù túng này, ngay cả một tia sáng le lói nơi chân trời cũng chẳng thể lọt vào. Tất cả những gì còn lại chỉ là bóng tối đặc quánh và cái lạnh thấu xương, như một hiện thực tàn khốc chẳng thể chối bỏ.
Đến nay, nàng đã bị giam cầm trong chiếc l*иg sắt chật hẹp, tối tăm này hơn nửa năm trời. Kể từ ngày rời khỏi Thượng Kinh, đoàn người lưu đày đã ròng rã bôn ba suốt sáu tháng, cuối cùng mới đặt chân đến Bắc Cảnh vùng biên ải hoang vu, lạnh giá nhất của triều đại.
Nàng vẫn còn nhớ rõ, không khí ngày khởi hành vẫn oi nồng hơi ẩm của mùa hạ. Vậy mà giờ đây, nàng có thể nghe rõ tiếng tuyết rơi lả tả trên tấm vải đen phủ trên nóc xe. Âm thanh khô khốc ấy như đang đếm từng nhịp thở yếu ớt của nàng, lạnh lùng báo hiệu một cái kết bi thảm đang đến rất gần.
Hóa ra, đã là mùa đông rồi. Thế nhưng, trên người Sầm Thính Nam vẫn chỉ là một manh áo hạ mỏng manh. Tay chân nàng từ lâu đã đông cứng, tím tái chẳng khác gì một tử thi. Đôi mắt trong veo ngày nào giờ đây chỉ còn lại một vẻ chết lặng, trống rỗng.
Kể từ khi tin dữ về cái chết của phụ thân và huynh trưởng trên sa trường truyền về phủ tướng quân, cuộc đời nàng đã hoàn toàn nghiêng trời lệch đất. Chỉ sau một đêm, từ vị tiểu thư đài các của phủ Trấn Bắc Đại tướng quân, nàng đã rơi thẳng xuống vực sâu vạn trượng.
Đối với Sầm Thính Nam, tất cả những gì xảy ra chẳng khác nào một cơn ác mộng. Nàng ngây dại, không thể nào hiểu nổi vì sao Trấn Bắc Đại tướng quân, người từng được vạn dân kính ngưỡng, lại có thể chỉ sau một đêm đã trở thành kẻ phản quốc, cấu kết với Bắc Nhung.
Cái gọi là bằng chứng chỉ là một bức thư, được cho là thông đồng với địch, bị ném thẳng vào mặt nàng và mẫu thân. Trên trang giấy ấy, những vệt máu khô loang lổ chẳng rõ của ai khiến lòng nàng thêm rối bời. Nét chữ trên thư rõ ràng không phải của phụ thân hay huynh trưởng, nhưng trong cơn hoảng loạn tột độ, đám nữ quyến chân yếu tay mềm chỉ biết gào khóc kêu oan trong tuyệt vọng.
Thế nhưng, chẳng một ai chịu lắng nghe.