Chương 5

Giữa làn sương trắng xóa, dáng người đàn ông dần hiện ra mơ hồ.

Cô có thể nhìn thấy rồi???

Người đàn ông ngồi nghiêng, chỉ để lộ một bên mặt mơ hồ với đường nét lạnh lùng góc cạnh như được chạm khắc. Lộc Chi Lăng cố gắng nhìn cho rõ, nhưng dù thế nào cũng không thể thấy rõ ràng.

Bên ngoài xe, quản gia Văn Đạt vẫn tiếp tục truyền đạt lời dặn của bà cụ Bạc: “Ba ngày nữa là ngày lành tháng tốt, bà cụ sẽ đích thân chuẩn bị hôn lễ cho hai người. Mọi nghi thức cần có đều sẽ đầy đủ.”

Ha, còn dám nói tiếp?

Bạc Vọng xoay xoay con dao găm trong tay, khoé môi cong cong như cười như không, ánh mắt lạnh tanh nhìn quản gia: “Lại đây, đứng trước mặt tôi mà nói.”

Quản gia nhìn chằm chằm con dao găm trong tay Bạc Vọng, mồ hôi lạnh túa ra, như có luồng khí lạnh lùa qua cần cổ, tê dại buốt giá: “Cậu Bạc, hôm nay cho dù cậu có gϊếŧ tôi, tôi cũng phải truyền đạt lời này. Bà cụ còn nói, nếu cậu không đồng ý, bà ấy sẽ cùng ông cụ treo cổ ngay trước cửa phòng cậu.”

“...”

Sắc mặt Bạc Vọng thoáng sa sầm, như phủ một lớp màu xanh xám khó coi.

“Còn cái này nữa, bà cụ bảo... chỉ cần cậu xem qua, chắc chắn sẽ đồng ý kết hôn.”

Quản gia đưa điện thoại của mình tới trước mặt Bạc Vọng, cho anh xem đoạn video vừa được gửi đến.

Bạc Vọng cụp mắt liếc qua, ánh nhìn lạnh lùng như băng. Song chỉ mấy giây sau, vẻ mặt anh dần trở nên cứng đờ.

...

Lộc Chi Lăng vẫn đang chìm trong cơn chấn động khi lần đầu thấy lại ánh sáng trắng, thì bất ngờ Bạc Vọng quay đầu nhìn về phía cô.

Khuôn mặt anh vẫn mờ nhòe trong màn sương, ngũ quan chẳng thể nhìn rõ.

Nhưng Lộc Chi Lăng lại có thể cảm nhận rất rõ ánh mắt kia tựa như đáy vực sâu hun hút lạnh lẽo, chỉ một cái nhìn cũng đủ kéo cô xuống đáy, nghiền nát thành tro bụi.

Cô run lên, không kìm được mà lùi lại phía sau. Thế nhưng cằm đã bị một bàn tay to lớn giữ chặt, lực mạnh đến mức xương cốt như muốn vỡ vụn.

Đau quá...

“Được thôi, vậy thì tôi cưới.”

Khuôn mặt người đàn ông đột ngột áp sát, giọng nói trầm thấp dịu dàng như tiếng thì thầm tình nhân: “Cô Lộc, ăn nhiều một chút, dưỡng sức cho tốt, để sau này tôi còn có thể... từ từ mà chơi.”

Nói xong, Bạc Vọng vỗ nhẹ lên má cô một cái đầy thân mật, rồi quay người xuống xe.

“Ọe...”

Tinh thần căng thẳng cực độ khiến cơn buồn nôn bất ngờ ập đến, vệ sĩ bên cạnh phản ứng cực nhanh, lập tức đưa tới một thùng rác trên xe.

Lộc Chi Lăng cúi đầu nôn thốc nôn tháo, trước mắt bất chợt sáng rõ hẳn lên.

Cô ngẩng mặt, chỉ nhìn thấy bóng lưng cao lớn và xa lạ của người đàn ông trước cửa xe, vóc dáng thon gầy.

Anh khoác trên người một bộ đồ đen tuyền, một tay đút túi quần, bước đi tùy tiện vào vùng ánh sáng chói chang phía trước, đến nỗi ngay cả màu áo khoác cũng trở nên nhòe mờ.

Tựa như Vô Thường giẫm lên cánh đồng hoa bỉ ngạn đỏ rực nơi địa ngục, ngay cả tiếng bước chân cũng toát ra hơi lạnh khiến người ta rùng mình.

...

Ba ngày sau.

Giữa vùng núi non mênh mông bạt ngàn không thấy điểm dừng, có một khu nghỉ dưỡng xa hoa ẩn mình trong rừng.

Dọc con đường nhựa xuyên qua lối rừng cây, một tòa biệt thự mang phong cách đồng quê Ý nguy nga đồ sộ dần hiện trong tầm mắt.

Hai hàng người hầu chỉnh tề đứng thành lối, đẩy rộng cánh cổng lớn, chào đón khách mời dự tiệc cưới.