Lộc Chi Lăng hơi ngạc nhiên, quay sang nhìn Giang Phù Sinh.
Giang Phù Sinh nhoẻn cười, giọng nửa đùa nửa thật: “Đây là hoa bình chọn cho chung kết đó. Đến lúc vote, ai thích Ngưu Lang hay Chức Nữ nào thì dán hoa lên người họ, coi như ủng hộ.”
“Ngưu Lang Chức Nữ…” – Lộc Chi Lăng khẽ nhếch môi. Cách gọi thật khéo.
Giang Phù Sinh ôm thùng trà, khó lấy thêm đồ, nên Lộc Chi Lăng tiện tay nhét hai bông hoa vào túi áo khoác.
“Hoàng quản lý!”
Nhìn thấy người quen, Giang Phù Sinh lập tức tươi cười, bê thùng trà chạy lại.
Người đàn ông mặc vest phẳng phiu quay đầu lại, vừa nhìn thấy cô liền niềm nở: “Ôi, chẳng phải là cô Phù Sinh sao? Lại thay lão phu nhân mang trà đến tìm đại thiếu gia Bạc à? Nhưng tiếc quá, tối nay đại thiếu gia không có ở đây đâu.”
“Ơ? đại thiếu gia không có à?”
Giang Phù Sinh làm ra vẻ ngạc nhiên, đúng như Lộc Chi Lăng đã dặn, rồi tiếp lời: “Trong nhà bảo tôi mang trà tới cho đại thiếu gia. Giờ đại thiếu gia không ở đây... vậy phải làm sao bây giờ?”
Lời vừa dứt, bên cạnh chợt vang lên một giọng nam: “Tiểu Phù Sinh đó à?”
Lộc Chi Lăng quay đầu nhìn — chỉ thấy ở chiếc sô-pha cách đó không xa, một người đàn ông trẻ vuốt tóc bóng loáng đang quay lại. Gương mặt hắn tầm tầm, nhưng trên tay lại chống hờ lên lưng ghế, cổ tay lấp lánh chiếc đồng hồ hàng hiệu đắt đỏ.
“Kỷ thiếu gia.”
Giang Phù Sinh lễ phép gật đầu chào.
Đây chính là người mà cô từng nhắc đến — một trong những “anh em theo sau” của Bạc Vọng, Kỷ Cạnh, thiếu gia nhà họ Kỷ, chuyên gia ăn chơi đốt tiền, điển hình của loại công tử hư hỏng.
“Ôi trời, lại gọi là Kỷ thiếu gia à? Nhà họ Bạc đúng là câu nệ lễ nghi quá mức rồi.”
Kỷ Cạnh cười khẩy, liếc cô một cái: “Gọi anh là Cạnh ca đi cho thân mật. Mà sao không trả lời tin nhắn của anh? Anh chờ đến mắc cả bệnh tương tư rồi đấy.”
“...”
Giang Phù Sinh suýt bật cười gượng. Cô từng vài lần được phu nhân sai đi tìm người, gặp Kỷ Cạnh đúng là tai họa. Hắn nằng nặc đòi số liên lạc, ngày nào cũng nhắn linh tinh — kiểu công tử chuyên trêu hoa ghẹo bướm, mở miệng câu nào cũng trơn tru bóng bẩy. Ai mà tin thật thì chỉ có nước bị hắn dắt mũi.
Thấy Giang Phù Sinh im lặng, Kỷ Cạnh lại lên tiếng: “Nào nào, đã đến đây rồi, mà Bạc Vọng lại không có mặt, thì để cô pha cho tôi một ấm trà đi. Tối nay uống rượu hơi đau đầu, đang muốn giải rượu đây.”
Giang Phù Sinh khẽ liếc sang Lộc Chi Lăng, hai người trao đổi ánh nhìn, rồi cùng bước tới khu ghế sofa.
Xung quanh Kỷ Cạnh tụ tập không ít thiếu gia con nhà giàu, tiếng nói cười lẫn trong ánh đèn rực rỡ đến hoa mắt.
“Đây là người pha trà của nhà chúng tôi.”
Giang Phù Sinh giới thiệu: “Để cô ấy pha trà cho Kỷ thiếu gia nếm thử nhé.”
Cô vừa nói vừa mở thùng trà. Bên trong chỉ có một hũ trà nhỏ tinh xảo, phần còn lại là đầy đủ dụng cụ pha trà. Bộ ấm chén là gaiwan sứ hoa lam trắng, đơn giản mà tao nhã, toát lên khí chất cổ điển tinh tế.
Lộc Chi Lăng nhẹ nhàng vén tay áo lụa mỏng, bắt đầu đun nước suối mang theo.
“Người pha trà nhà cô sao còn đeo khẩu trang? Tháo ra xem nào.”
Kỷ Cạnh ngả lưng lên ghế, liếʍ môi một cách thiếu đứng đắn, ánh mắt lười biếng đảo qua Lộc Chi Lăng từ trên xuống dưới. Gương mặt che mất nửa, nhưng dáng người thanh mảnh, làn da trắng như ngọc khiến hắn không khỏi tò mò.