Chương 21

Cô giơ hai ngón tay lên, nói nhỏ: “Gấp hai lần.”

“...”

Không cần nói rõ, Lộc Chi Lăng cũng hiểu. Tập đoàn thì việc kinh doanh rắc rối, thuê nhiều luật sư là điều bình thường. Nhưng một người mà cần đến đội luật sư gấp đôi cả công ty thì... lý do chỉ có thể rất “đơn giản”:

... Anh ta gây chuyện quá nhiều.

Giang Phù Sinh cười gượng, không dám nói thẳng.

“Đại thiếu gia tính khí... hơi đặc biệt. Cụ thể thế nào thì... chị tự nghĩ đi ha.”

“Ừm.”

Lộc Chi Lăng im lặng, đôi mắt cụp xuống.

Trong đầu cô hiện lên hình ảnh ngày hôm đó — người đàn ông ấy kề dao vào mép váy cô, lạnh lùng như muốn mổ xẻ một con mồi. Với tính cách đó, nếu không nuôi đội quân luật sư hùng hậu, chắc anh ta đã ngồi tù từ lâu rồi.

Cô ngẩng lên, hỏi khẽ: “Còn gì nữa không?”

Giang Phù Sinh đảo mắt, như sực nhớ ra điều gì, rồi len lén liếc ra phía cửa. Thấy không ai nghe lén, cô mới ghé sát, hạ giọng đầy thần bí:

“Có một chuyện... tôi vô tình nghe được. Hồi đó, khi đại thiếu gia năm tuổi bị tai nạn xe, anh ấy mất trí nhớ. Sau đó, vòng vo thế nào lại bị... một người đồ tể nhận nuôi.”

Lộc Chi Lăng chăm chú lắng nghe, tay rót trà ra ly, vừa khéo bảy phần đầy.

“Cái lão đồ tể đó căn bản chẳng xem đại thiếu gia là người đâu. Ban ngày thì bắt đi phụ mổ, rửa thịt; ban đêm thì...”

Giang Phù Sinh dừng lại một chút, hạ giọng, “Chị biết mấy con cừu ở lò mổ trước khi bị gϊếŧ thì người ta làm gì với chúng không?”

“Cô nói đi.” – Lộc Chi Lăng vừa đáp vừa khẽ đưa ly trà lên môi.

“Trói hai chân trước, trói hai chân sau, rồi quẳng đó cho nó kêu rống thảm thiết.”

Giang Phù Sinh kể tiếp: “Đêm đến, lão đồ tể lại trói đại thiếu gia y như thế, quẳng vào trong chuồng chó cho ngủ. Sáng hôm sau mới thả ra làm việc. Thức ăn toàn là rau thừa canh cặn, đồ lòng luộc qua loa. Lạnh thì quấn luôn cả tấm da cừu vừa lột ra mà ngủ.”

“...”

Lộc Chi Lăng bỗng thấy nghẹn lại, chẳng nuốt nổi ngụm trà nữa — đây rõ ràng là hành hạ trẻ em.

“Cứ như thế suốt mấy năm liền, cho đến một ngày lò mổ bị cháy, hai vợ chồng nhà đó bị thiêu rụi, đại thiếu gia mới thoát được ra.”

Giang Phù Sinh nói nhỏ dần: “Em nghe quản gia kể, vụ cháy đó... tám phần là do đại thiếu gia tự tay phóng hỏa.”

Lộc Chi Lăng khẽ nhíu mày.

“Chị có thấy đáng sợ không? Mười mấy tuổi đầu đã vướng mạng người, bây giờ lại càng chẳng kiêng dè gì nữa.” – Giang Phù Sinh cảm khái.

“Cho dù vụ đó là thật, thì cũng không thể trách anh ta được.”

Lộc Chi Lăng nói, giọng điềm tĩnh. Một đứa trẻ sống trong hoàn cảnh ấy, có làm ra chuyện gì đi nữa — lỗi không phải ở nó.

Giang Phù Sinh đang định uống trà, nghe vậy thì ngạc nhiên nhìn sang: “Chị bênh đại thiếu gia à? Em còn tưởng chị chẳng ưa gì đại thiếu gia, chỉ muốn tạm bợ sống qua ngày thôi chứ.”

Đại thiếu gia cưới xong cả tuần không về nhà, cô cũng chẳng gọi điện, chẳng hỏi han, cứ như trong đời chưa từng có người chồng đó.

“Chỉ là nói đúng thì thôi.”

Cô đáp nhàn nhạt.

Đêm hôm ấy, chuyện xảy ra trong xe với Bạc Vọng quả thật khiến cô sợ hãi. Nhưng chỉ vì thế mà đem ác cảm cá nhân ra phán xét một đứa trẻ từng bị giày vò đến thế là “đáng sợ” – cô nói không nên lời.

“Vậy chị hỏi em mấy chuyện này... là để tìm cách lấy lòng đại thiếu gia à?”