Chương 5

A Trù không quay đầu lại, chỉ từ tốn lau tay, vẻ mặt bình thản.

Tôn mụ thấy vậy liền có chút không vui, cứ nhìn chằm chằm vào lưng hắn.

Mãi đến khi A Trù ném khăn lau tay vào chậu rửa mặt, mới chậm rãi mở lời:

“Tôn mụ nói phải, ta đang nghe đây.”

Tôn mụ bĩu môi, trong lòng càng thêm bực bội.

Chỉ là một người rể mà thôi, vậy mà cũng dám bày ra dáng vẻ làm chủ trong nhà trước mặt bà?

Nhà họ Ninh từ xưa đã có lệ, mỗi ngày chỉ ăn hai bữa.

Tổ tiên làm nghề buôn bán, từ tờ mờ sáng đã phải mở hàng, vất vả bận rộn cả ngày, không tiện ăn trưa. Vì thế bữa sáng ăn thật thịnh soạn, bữa tối ăn vừa đủ, ăn xong là đi nghỉ.

Giờ đây nhà họ Ninh đã không còn phải trông nom cửa tiệm, con cháu cũng được an nhàn hưởng phúc, nhưng quy củ của tổ tiên vẫn giữ nguyên. Ai đói bụng thì thêm ít đồ ăn là được, chẳng có gì phải thay đổi.

Vì thế, bữa sáng trong phủ họ Ninh lúc nào cũng được chuẩn bị đầy đủ, khá mất thời gian.

Hi Cẩm vì dậy muộn nên bụng không đói, chỉ miễn cưỡng ăn vài miếng.

A Trù thấy vậy liền nói:

“Vậy giữ lại trong nồi hâm nóng, lát nữa dùng cũng được?”

Hi Cẩm gật đầu, nhưng trong lòng lại nghĩ, quy củ này thật không hợp lý. Sáng sớm vừa tỉnh ngủ, ai mà có khẩu vị để ăn uống thịnh soạn cơ chứ?

Bên này còn chưa dọn xong bàn ăn, nhũ mẫu đã bế Măng Nhi tới.

Măng Nhi chưa đầy hai tuổi, mặc bộ áo bông bằng lụa, người tròn trịa, mềm mại, đáng yêu như cục bông nhỏ.

A Trù vừa thấy con liền đưa tay đón lấy.

Hi Cẩm nhìn bộ y phục mới toanh trên người con trai, khẽ nói:

“Vẫn là mặc lụa cho thoải mái. Trẻ con ngoan ngoãn, bình thường cũng không nên mặc đồ cũ, nhìn không tươi tắn, mà cũng chẳng dễ chịu.”

Nhưng theo tập tục xưa, người ta bảo rằng trẻ nhỏ xương cốt còn mềm, không chịu được đồ quý giá, muốn dễ nuôi thì nên mặc đồ cũ, thậm chí còn đi xin đồ cũ về sửa lại cho mặc.

Hi Cẩm nghĩ đến đó thì thở dài. Quy củ của người xưa, chẳng qua cũng chỉ là mấy điều nói cho có lệ.

Dù sao nàng cũng muốn con mình được mặc đồ mới, mặc đồ tốt, như vậy mới dễ chịu, mới xứng đáng.

Măng Nhi đang độ tuổi tập nói, thấy cha thì thích lắm, miệng gọi "cha cha", rồi tay nhỏ vươn ra, túm lấy tóc dài của A Trù.

A Trù liền nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ xíu ấy, giọng nói dịu dàng ấm áp:

“Măng Nhi, con nắm như vậy, cha sẽ đau đấy.”

Vừa nói, vừa kiên nhẫn dỗ con buông tay ra.