Nhưng bây giờ, đôi giày này...
A Trù vừa nhìn đã biết ngay, kích cỡ này hoàn toàn vừa vặn với Hi Cẩm.
Khi vừa mới thành thân, chàng khó khăn lắm mới đạt được ước nguyện, lấy được một tiểu nương tử tuyệt sắc mà thân phận của chàng không thể nào với tới, nên chẳng thể kiềm chế bản thân, để mặc cảm xúc, không màng đến đêm ngày.
Nàng tính tình kiêu sa, thân thể mềm mại như nước, lại là lần đầu, không hiểu nhiều, trong lòng còn có chút lo sợ, trải qua vài lần, nàng dần sinh ra oán trách, tối đến thường quay mặt đi, không để chàng lại gần.
Khi ấy, trời lạnh, chàng thấy chân nàng lạnh lẽo, liền ôm đôi chân ngọc ngà của nàng vào lòng để sưởi ấm, còn dỗ dành nàng, từ từ hôn lên, khẽ ngậm những ngón chân ngọc ngà như ngọc thạch trong miệng, từ trắng hồng mà chuyển thành đỏ hồng.
Nàng dần bị chàng dẫn dắt, hứng thú nổi lên, lại chủ động đòi hỏi.
Bởi vậy, hình dáng và kích thước đôi chân ngọc của nàng, chàng nhớ rất rõ.
Đôi giày này cũng thật đẹp, mặt giày làm từ lụa hồng, đế thêu hoa ngọc lan trắng, mũi giày nhọn làm thành đầu phượng hơi cong lên, trên đầu phượng còn khảm một viên trân châu, trân châu sáng bóng vô cùng.
Chàng cầm đôi giày trong tay, tưởng tượng cảnh Hi Cẩm mang vào, mỗi bước đi, viên trân châu sẽ khẽ lay động, chắc chắn sẽ rất đẹp.
Hi Cẩm vốn thích những thứ đẹp đẽ, tinh xảo, nàng hẳn sẽ thích đôi giày này.
chàng liền hỏi giá, hơi đắt, đến tận bốn trăm văn tiền.
Phải biết rằng, giày lụa thông thường chỉ khoảng một, hai trăm văn mà thôi.
chàng nhìn lại đôi giày lần nữa, cuối cùng vẫn quyết định mua.
Chuyến này chàng ra ngoài đã tiêu không ít bạc, trên người cũng chẳng còn bao nhiêu, đồ đạc cũng đã mua gần đủ, nên chàng định quay về.
Ai ngờ, vừa đi được một đoạn, chàng lại tình cờ gặp một người quen, không ai khác chính là Hi Ngọc.
Hi Ngọc thấy A Trù, mắt mày liền hiện lên nét cười, nàng vui mừng bước tới: “Tỷ phu, sao lại chỉ có một mình ở đây?”
A Trù thần sắc nhạt nhẽo: “Ra ngoài có chút việc.”
Ánh mắt Hi Ngọc liếc qua những món đồ A Trù vừa mua, nàng cười nói: “Tỷ phu bận rộn quá nhỉ, hôm qua mới về, hôm nay đã ra phố sắm sửa rồi, tỷ tỷ thật có phúc, ai ai cũng khen nàng mệnh tốt.”
A Trù không để tâm: “Nếu không có chuyện gì khác, ta về trước đây, tỷ tỷ ngươi còn đang chờ.”
Hi Ngọc nói: “Vừa hay ta cũng đang định về, để ta cùng đi với tỷ phu.”
Đều là người nhà, lại cùng đường, A Trù dĩ nhiên khó mà từ chối, thế là hai người cùng đi.
Hi Ngọc cứ ríu rít nói chuyện, còn A Trù thì chẳng nói một lời.
Hi Ngọc cười nhẹ nhàng nói: "Gần đây tỷ phu bận rộn công việc bên ngoài, mỗi lần ta qua thăm tỷ tỷ, thấy tỷ ấy sống thật thảnh thơi, chẳng phải nhờ tỷ phu tài giỏi, yêu thương tỷ tỷ hết mực hay sao?"
A Trù im lặng, không đáp.
Hi Ngọc vẫn cười dịu dàng: "Phải nói, tỷ tỷ của ta từ nhỏ đã được nuông chiều, tính tình kiêu kỳ, ai ai cũng biết. Khi có chuyện gì, tỷ phu đều nhường nhịn tỷ ấy đôi phần."
Nghe vậy, A Trù cuối cùng cũng quay đầu nhìn sang, ánh mắt chàng dừng lại trên Hi Ngọc: "Chuyện này không phải để ngươi nói."
Hi Ngọc giật mình, nụ cười trên mặt lập tức cứng lại.
Nàng nhìn qua, chỉ thấy đôi mắt của A Trù quét qua mình, trong ánh mắt dài và sắc bén, hàng mí mỏng như tấm rèm, mỗi khi nhìn người khác lại toát ra một sự lạnh lùng xa cách, khinh thị rõ rệt.