Chương 4

Nàng liền nói:

“Đúng là ban đầu ta muốn, nhưng sau đó ta đã nói không muốn nữa, chàng vẫn cứ tiếp tục. Chàng nói xem chàng quậy bao lâu? Có ai như chàng không!”

A Trù nhất thời không đáp được.

Hi Cẩm khẽ hừ một tiếng, ngẩng cằm, nói tiếp:

“Chàng tham sắc đẹp của ta, chàng không thừa nhận à? Ta nói sai chỗ nào chứ?”

A Trù nhìn nàng. Cằm nàng nhỏ nhắn ngẩng cao, gương mặt trong trẻo như tuyết đầu mùa, còn vương chút hồng nhạt vì mới ngủ dậy. Dáng vẻ mong manh mảnh mai, lại mang theo tính khí kiêu ngạo, ngang bướng.

Hắn không rời mắt khỏi nàng, chỉ khẽ nói:

“Nàng nói đâu có sai gì.”

Hi Cẩm hài lòng. Phu thê ba năm, đấu khẩu mấy trăm lượt, lần nào nàng cũng thắng.

... Như vậy mới phải. Làm lang quân thì phải nhường nương tử, huống hồ hắn chỉ là rể trong nhà này.

Nàng nói tiếp:

“Vậy còn được. Biết sai thì sửa, lần sau đừng có vậy nữa.”

A Trù khẽ đáp:

“Biết rồi.”

Lúc này, tiểu nha hoàn Thu Lăng đã chuẩn bị xong nước rửa mặt. Sau màn đấu khẩu, cơn buồn ngủ lại kéo tới, Hi Cẩm vừa rửa mặt vừa ngơ ngác.

Trong phòng, Tôn mụ đang sai bảo Thu Lăng, gọi thêm Tuệ Nhi, rồi ra cửa sổ gọi tiểu tư, miệng không ngớt lẩm bẩm mấy lời theo tập tục xưa:

“Quả cam với vải khô phải tự mình ăn, không được để người khác ăn thay, không thì phúc lộc sẽ bị người ta lấy mất!”

“Ta nói nương tử nghe này, lát nữa đi tế tổ, nương tử phải đi trước, để A Lang đi sau, thứ tự không được lộn xộn. Tổ tiên mà thấy thì sẽ cười chê đấy!”

Hi Cẩm đang súc miệng, nghe những lời ấy cứ lọt vào tai mà không lọt vào lòng.

Tôn mụ ở nhà họ Ninh cũng đã hơn mười năm, là người cũ trong phủ. Từ sau khi cha mẹ Hi Cẩm qua đời, bà được phần nào ỷ lại tuổi tác. May là đa phần vẫn siêng năng, biết nghĩ cho Hi Cẩm, nên nàng cũng tạm thời bỏ qua.

Chỉ là, bà nói gì nàng cũng chẳng nghe vào.

Tôn mụ thấy Hi Cẩm làm ngơ, bèn liếc mắt nhìn sang A Trù, chỉ thấy hắn quay lưng đang lau tay, mái tóc đen dài rủ xuống vai.

Tôn mụ liền cười nhạt, nói:

“A Lang này, gặp chuyện thì cũng phải khuyên nhủ nương tử một chút. Nương tử còn trẻ, không hiểu chuyện, chẳng lẽ ngươi cũng không rõ?”

A Trù là rể trong nhà, tuy là nam nhân, nhưng trong phủ chi thứ năm nhà họ Ninh, chung quy vẫn phải đặt đúng vị trí.

Tôn mụ cảm thấy, mình là người được cha mẹ Hi Cẩm căn dặn lúc lâm chung, là người thân tín lâu năm. Trước mặt Hi Cẩm thì phải dè dặt hầu hạ, nhưng với một người rể như A Trù, dạy dỗ đôi câu cũng là chuyện thường.