Dù sao thì cũng coi như chàng có lòng.
Nàng v**t v* viên ngọc bạch dương chi, nói: "Viên ngọc lớn thế này, thật là món đồ quý hiếm, nếu chia làm hai thì có phần đáng tiếc, chi bằng chạm khắc thành một ngọc bội lớn, để lại cho Măng Nhi thì hơn."
A Trù nhìn vào mắt Hy Cẩm, nói: “Chia thành hai cái cũng được, sau này ta sẽ tìm cách, kiếm cho Măng Nhi một cái tốt hơn, chỉ là một miếng ngọc thôi mà, không có gì to tát cả.”
Hy Cẩm quay mặt đi, đáp: “Ta không cần.”
Cằm nàng hơi hất lên, trông có vẻ bướng bỉnh, lại mang chút ý giận dỗi.
A Trù không hiểu: “Sao vậy? Nàng không thích cái này à?”
Hy Cẩm: “Thích, nhưng không có nghĩa là ta phải đeo nó, không đeo thì không đeo!”
A Trù đành dỗ dành: “Vậy thì để ta đem khắc cho Măng Nhi một cái đẹp, ngày mai ta sẽ đến Ngọc Lâu, bàn với thợ ngọc xem nên khắc hình gì.”
Hy Cẩm đáp: “Ừ.”
Nói đến đây, nhũ mẫu đã bế Măng Nhi đến, A Trù đứng dậy đón lấy, ôm vào lòng dỗ dành.
Măng Nhi nhìn thấy cha, vui mừng khôn xiết, đôi mắt sáng rực, giơ tay nhỏ đòi ôm.
Hy Cẩm nhìn mà không khỏi trách yêu: “Sao trên đời này chỉ có cha con là thân thiết nhất, ai là người ngày ngày bế con nào! Đúng là đồ không có lương tâm!”
A Trù thấy Măng Nhi cũng vui mừng, chàng từ tay nhũ mẫu đón lấy con, ôm chặt vào lòng, còn giơ con lên cao.
Hy Cẩm nhìn dáng vẻ của chàng, lắc đầu, nhưng trong lòng lại nghĩ, chàng vốn là người ít khi biểu lộ cảm xúc, đối xử với người khác luôn giữ khoảng cách, chỉ có với con trai mình là thật sự thân thiết...
Măng Nhi mềm mại dựa vào ngực cha, ôm lấy cổ cha, nói chuyện bằng giọng ngọng nghịu.
Hy Cẩm lấy sổ sách ghi chép về hàng hóa ra xem, rồi dùng bút chì than vẽ và tính toán một cách hứng thú, đôi lúc lại xóa đi và tính lại, nàng tính toán rất say mê.
Nàng rất thích tính tiền, càng tính càng thấy vui vẻ.
Khi A Trù đang chơi đùa với Măng Nhi, cậu bé bỗng chộp lấy một tờ văn bản bên cạnh. A Trù định lấy lại từ tay con, nhưng Măng Nhi nắm chặt không buông, thấy vậy, chàng liền chỉ vào chữ trên văn bản và dạy Măng Nhi đọc.
Ai ngờ Măng Nhi lại chỉ vào một chỗ và nói: “Điền, Thọ…”
Miệng cậu bé còn ngọng nghịu, nói không rõ ràng.
Hy Cẩm nghe thấy, liền ghé lại gần: “Điền, Thọ gì chứ!”
A Trù đáp: “Là Măng Nhi đọc sai thôi.”
Hy Cẩm tò mò nhìn kỹ: “Đây chẳng phải là chữ "Trù" trong tên của chàng sao?”
A Trù: “Đúng vậy.”
Hy Cẩm: “Ta còn tưởng là gì, hóa ra là cậu nhóc này đọc sai tên cha! Nhưng mà, tên của chàng khi tách ra như thế này cũng mang ý nghĩa tốt, một người có điền sản và thọ mệnh, đúng là người có phúc.”
A Trù mím môi: “Đúng thế.”
Hy Cẩm không nghĩ nhiều về ý nghĩa tên nữa, nàng hài lòng nói: “Măng Nhi thật giỏi, mới thế mà đã nhận ra hai chữ này, cậu bé nói chưa rõ nhưng đã biết chữ rồi.”
A Trù nói: “Lúc viết câu đối Tết và ghi sổ sách, Măng Nhi luôn ngồi cạnh, ta đôi khi chỉ vào chữ để dạy con nhận mặt chữ, dần dần con nhận ra được vài chữ đơn giản.”
Hy Cẩm nhìn dáng vẻ ngây ngô đáng yêu của con trai, tự nhiên càng thêm yêu thích, không kìm được mà xoa đầu cậu bé: “Con trai của ta thật thông minh, nhỏ thế mà đã biết chữ, biết học rồi!”
Nàng nghĩ một chút rồi hỏi: “Có khi nào nó giống ta không?”
A Trù hiếm khi cười: “Chắc là vậy.”