Hi Cẩm ôm chăn gấm, lười biếng đáp:
“Ừ, vậy thì dậy đi...”
A Trù biết nàng chưa muốn rời giường, nhưng hôm nay là ngày Tết, dù gì cũng phải thức dậy thôi.
Hắn liền bảo Tôn mụ bên ngoài chuẩn bị y phục. Tôn mụ vội vàng mang vào. Y phục ngày mùng Một đã được chuẩn bị từ sớm, tuy Hi Cẩm không còn là tân nương, nhưng theo lệ vẫn phải mặc màu đỏ.
Cả y phục lót bên trong cũng đều là đồ mới may, đầu năm mặc đồ mới, đều được xông hương kỹ lưỡng rồi hong ấm trong lò sưởi, sáng sớm mới đưa vào.
Hi Cẩm chống tay lên chăn, định ngồi dậy, nhưng toàn thân mềm nhũn, đành tựa vào đó, nói:
“Chàng giúp ta mặc đi.”
Vừa mới tỉnh dậy, giọng nàng còn lười nhác ngái ngủ, lẩm bẩm như đang làm nũng.
A Trù đã quen với tính khí của nàng... rất kiêu kỳ. Có thể nằm thì không ngồi, có thể sai người thì không tự mình động tay.
Hơn nữa đêm qua nàng thực sự ngủ không ngon.
Hắn cúi người, đưa tay giúp nàng mặc y phục.
Bờ vai nàng thon nhỏ, làn da trắng mịn như tuyết. Khi khoác lên chiếc áσ ɭóŧ mềm màu đỏ, sắc đỏ càng khiến nước da nàng thêm nổi bật.
Lúc A Trù buộc dây áo, vô tình liếc nhìn phía trước, thấy một đóa mai đỏ rực in trên nền da trắng muốt, bên cạnh còn lác đác vài dấu vết khác.
Đó chính là dấu vết hắn để lại đêm qua.
Ngón tay đang buộc dải lụa gấm khẽ khựng lại, ánh mắt cũng trở nên sâu lắng.
Hi Cẩm là tiểu thư họ Ninh, từ nhỏ được nuông chiều, da thịt trắng trẻo mềm mại, chỉ cần khẽ chạm cũng để lại vết hồng.
Tối qua hắn đã rất kiềm chế, nhưng đôi lúc vẫn lỡ tay. Đến khi nhìn lại, người như ngọc tuyết, trong suốt mỏng manh, vậy mà lại bị lưu lại dấu vết... khiến người ta vừa xót xa, vừa áy náy... nhưng vẫn không nỡ buông tay.
Hi Cẩm đã phồng má, lẩm bẩm trách:
“Cũng tại chàng cả đấy. Mùng Một Tết phải dậy sớm mà chàng không dừng, chọn đúng lúc chẳng nên chọn...”
Quậy tới tận nửa đêm, ai mà chịu nổi chứ?
A Trù khẽ cụp hàng mi dài, chậm rãi ngẩng mắt nhìn nàng:
“Ban đầu không phải chính nàng quấn lấy ta sao?”
Gần Tết, sắm sửa đủ thứ, nàng không ngờ lại mua về mấy quyển sách tầm thường bán ngoài chợ. Đọc đến mê mẩn, đêm qua còn lôi ra đọc, đọc xong hứng khởi bừng bừng, lôi hắn ra thử đủ chuyện.
Hi Cẩm nghe vậy, lập tức giận dữ... hắn lại dám cãi lại nàng!
Đây là nhà, mà nhà thì có phải chỗ để tranh luận đạo lý đâu chứ?