Chương 1

Hi Cẩm bị đánh thức bởi tiếng pháo nổ lách tách ngoài sân.

Nàng kéo chăn gấm trùm kín đầu, định ngủ thêm một chút, nhưng bên ngoài đã vang lên tiếng gọi đều đều của Tôn mụ:

“Nương tử, trời sáng rồi, dậy thôi ạ.”

Hi Cẩm vẫn còn ngái ngủ, cựa mình đôi chút, chưa muốn rời giường. Nào ngờ bên cạnh đã có tiếng động - người nam nhân bên cạnh nàng đã dậy.

Nàng nghe rõ tiếng vải lụa sột soạt khi hắn thay y phục.

Hi Cẩm làm bộ không hay biết, trở mình quay lưng về phía hắn.

Khi lật người, chăn gấm trượt khỏi vai, gió lạnh lùa vào khiến nàng rùng mình. Đang định kéo chăn lên thì người kia đã nhẹ nhàng đắp lại, góc chăn phủ kín vai nàng, lập tức ấm áp trở lại.

Hi Cẩm khẽ hừ một tiếng, tỏ vẻ hài lòng.

A Trù cúi xuống, hơi thở mát lạnh mang theo mùi quen thuộc của nam nhân phả bên tai nàng. Dường như hắn định nói điều gì, nhưng chưa kịp mở miệng thì Tôn mụ đã kéo rèm lên, đưa vào một khay gỗ vuông.

Tôn mụ liếc mắt nhìn vào, vừa đặt khay vừa cười nói:

“Nương tử, ăn chút gì đi ạ.”

Hi Cẩm nhíu mày, trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu.

A Trù nghiêng người, dùng thân mình che chắn cho nàng, đỡ lấy khay từ tay Tôn mụ rồi kéo rèm lại.

Hi Cẩm cảm thấy hắn lại cúi xuống, trên tay dường như cầm một thứ gì đó, muốn đút nàng ăn.

Nàng khó chịu khép chặt môi, không chịu há miệng. Nhưng ngón tay hắn vừa dài vừa khéo, chẳng mấy chốc đã nhét được một miếng vải khô nhỏ vào miệng nàng.

Thứ đó mềm, khô, lại ngọt... là vải sấy.

Nàng nhai miễn cưỡng mấy cái.

A Trù lại cúi xuống, lần này có vẻ là một món khác.

Hi Cẩm dù chưa mở mắt, nhưng đầu óc đã đoán ra, liền làu bàu:

“Không ăn đâu... không ăn cam...”

Theo tục lệ ở Nhữ Thành, sáng mùng Một khi chưa mở mắt thì phải ăn cam và vải sấy, cam đồng âm với “cát”, vải đồng âm với “lợi”, tượng trưng cho cát lợi đầu năm.

Nhưng cam thì lạnh, trời lại rét căm căm, ai mà muốn ăn chứ?

A Trù cúi đầu, khẽ dặn:

“Đừng lên tiếng.”

Giọng trầm lặng vang bên tai, Hi Cẩm biết hắn đang đứng về phía mình, nên ngoan ngoãn khép miệng lại.

A Trù bóc cam, tự mình ăn hai múi.

Lúc này, Hi Cẩm đã không còn buồn ngủ. Nàng trở mình lại, ôm lấy chăn gấm, mở đôi mắt lười biếng ngái ngủ, ngơ ngác nhìn hắn ăn cam.

Mùng Một đầu năm, trời còn chưa sáng hẳn, nhưng ngoài sân đã treo đèn l*иg đỏ, trong phòng cũng đốt nến thơm. Ánh sáng từ ngoài lọt qua rèm gấm chiếu vào, phủ một lớp sáng mờ ấm áp lên chiếc giường bạt nơi họ đang nằm.