Chương 45

So với Nghi phi, rõ ràng Hoàng đế dành cho Liễu Hạm Vãn nhiều sủng ái hơn.

Nghi phi mới đắc ý được ba ngày, nay đã bị gạt sang một bên, liền nổi trận lôi đình, trong đại điện không ngừng đập phá đồ đạc.

“Tiện nhân, đều là tiện nhân!”

"Rõ ràng Cửu hoàng tử là do bổn cung nuôi lớn, nàng dựa vào cái gì mà hưởng lợi từ ta?"

Vốn dĩ Nghi phi đã chẳng ưa gì Liễu Hạm Vãn được sủng ái, nay lại phát hiện ả ta còn nhờ mình mà nhận được ân huệ, thế là bà ta lại càng không thể chịu đựng nổi.

Mà nguyên nhân sâu xa của chuyện này, vẫn là do Hoàng đế. Bà ta căm ghét bất cứ nữ nhân nào được Hoàng đế sủng ái.

Lúc này, Triệu Viễn đang được bà vυ" bế ngoài đại điện ngắm cảnh, đương nhiên cũng nghe thấy động tĩnh bên trong. Bà vυ" sợ hãi, vội vàng bế hắn về tẩm cung.

Chuyện của Nghi phi, đám hạ nhân như bọn họ không tiện nghe nhiều.

Nhưng sau khi trở về phòng, bà vυ" và cung nữ hầu hạ lại bắt đầu bàn tán. Vì Triệu Viễn trước giờ vẫn thể hiện như thể không nghe hiểu cũng chẳng học theo cách bọn họ nói chuyện, nên bọn họ cũng không kiêng dè mà cứ thế trò chuyện trước mặt hắn. Nhờ vậy, Triệu Viễn dễ dàng biết được nguyên nhân khiến Nghi phi nổi giận, và trong câu chuyện đó, hắn nghe được nhắc đến mẹ ruột của mình.

Mẹ ruột…

Nghĩ đến hai chữ này, ánh mắt Triệu Viễn thoáng trầm xuống. Đã hơn một năm trôi qua, nhưng hắn vẫn nhớ rõ giọng nói dịu dàng của Liễu Hạm Vãn khi hắn còn trong bụng bà, nhớ rõ lúc bà cùng nha hoàn bàn bạc làm sao để lên tần vị, làm sao đưa hắn về bên cạnh mình, thậm chí còn lo lắng cho tương lai của hắn.

Triệu Viễn nghĩ, hắn muốn gặp bà.

Ánh mắt hắn quét qua những người trong phòng. Hiện giờ, bà vυ" bên cạnh hắn là người không quá thân thiết. Hai bà vυ" khác, một người được Liễu Hạm Vãn mua chuộc, một người là do chính Triệu Viễn cứu về, nhưng một người thì đang nghỉ ngơi, người còn lại thì tạm thời rời đi.

Hắn "a a" hai tiếng, thu hút sự chú ý của bà vυ".

Triệu Viễn dù chỉ là con nuôi của Nghi phi, nhưng lại là hoàng tử được Hoàng đế yêu thích, nên bà vυ" nào dám chậm trễ. Nghe thấy hắn lên tiếng, bà lập tức ngừng trò chuyện, nhanh chóng bước đến:

“Tiểu hoàng tử sao vậy? Có phải muốn ra ngoài không?”

"Ra ngoài" trong cung chính là để chỉ đi nhà xí.

Triệu Viễn hơi 囧, chỉ tay về phía cửa, lại "a a" hai tiếng, sau đó còn chêm vào vài câu tiếng Anh mà bà vυ" chẳng thể hiểu nổi.

Bà vυ" quay đầu nhìn ra ngoài, thấy không có ai, lại quay sang nhìn Triệu Viễn vẫn đang chỉ tay ra cửa. Lúc này, bà mới nhớ ra vừa rồi tiểu hoàng tử chỉ mới ra ngoài dạo một vòng đã bị bế về ngay, có lẽ giờ lại muốn ra ngoài tiếp.

Nhưng bà có chút khó xử, bởi vì Nghi phi vẫn còn đang nổi giận bên ngoài, nếu chẳng may đυ.ng phải thì biết làm sao?

Bà liền cầm một món đồ chơi lại gần, nhẹ giọng dỗ dành:

“Tiểu hoàng tử chơi cái này trước nhé? Chúng ta đợi một lát rồi hãy ra ngoài.”

Triệu Viễn trầm mặc trong giây lát, cũng nhớ ra hôm nay quả thực không phải thời điểm thích hợp. Hắn nhận lấy món đồ chơi trong tay bà vυ", giả vờ như bị phân tâm, không nhắc gì đến chuyện đi ra ngoài nữa.

Bà vυ" thấy thế cũng thở phào nhẹ nhõm.

Không bao lâu sau, bà vυ" Ngụy trở về. Vừa bước vào, bà liền ngồi xuống gần Triệu Viễn, nhìn hắn chơi đùa. Triệu Viễn ngẩng đầu liếc bà một cái, trong lòng chợt suy tính: nếu muốn tự do đi lại khắp nơi trong cung, có lẽ trước hết nên được Hoàng đế cho phép.

Bởi vì điều hắn muốn không phải chỉ đơn giản là được bà vυ" bế ra cửa dạo một vòng rồi lại trở về ngay.

Hắn muốn chính mình bước đi, tự do đi đến bất cứ nơi nào.

Nhưng hắn còn quá nhỏ, một đứa bé một tuổi có thể đi được bao xa chứ? Hơn nữa, hoàng tử và công chúa trong hoàng cung từ nhỏ đều do bà vυ" bế ẵm, hiếm có cơ hội tự rèn luyện, nên so với trẻ con bình thường, chúng tập đi chậm hơn cả nửa năm cũng là chuyện thường tình.