Chương 44

Nằm trên giường chưa được bao lâu, hắn đã mệt đến mức ngủ thϊếp đi.

Sáng sớm hôm sau, sau khi uống xong sữa, Triệu Viễn liền thấy bà vυ" Ngụy cầm theo một chiếc rương tiến vào.

Bà vυ" Ngụy là người lanh lợi, nàng nhận ra tiểu hoàng tử rất thích được người khác trò chuyện cùng, dù có nghe không hiểu cũng nghiêm túc lắng nghe. Vì thế, lần này nàng vừa mang đồ vật trở về, vừa vui vẻ nói chuyện với hắn:

“Cửu điện hạ, ngài biết đây là gì không? Đây là lễ vật từ buổi chọn đồ vật đoán tương lai hôm qua mà Hoàng thượng vừa sai người đưa lại đấy.”

Vừa nói, nàng vừa đặt từng món đồ trước mặt Triệu Viễn, cẩn thận giơ lên cho hắn xem thử, để xem hắn có hứng thú chơi đùa không.

Triệu Viễn không thích thì nàng liền cất vào rương, bảo quản cẩn thận.

Chỉ liếc mắt một cái, Triệu Viễn liền nhận ra ngay, đây chính là những món đồ xuất hiện trong buổi đoán tương lai hôm qua.

Ngoài thanh chủy thủ sắc bén hắn đã tặng cho Phùng Ký, còn có hộp phấn son và khăn tay mà ai đó cố tình đặt vào để trêu chọc, thì tất cả những món đồ còn lại đều ở đây.

Bao gồm cả miếng ngọc bội hình rồng cuộn của Đại Vương gia, chuỗi hạt bồ đề mà chính Hoàng đế đặt lên bàn, còn có cả con dấu ngọc của Nghi phi.

Mặc dù hôm qua Triệu Viễn đã đem cả bọc lớn dâng lên cho Hoàng đế, nhưng ngài cũng không đến mức tham lam những món đồ này của tiểu hài tử. Sáng nay, ngài sai người mang tất cả trả lại.

Chuyện này, bên chính điện, Nghi phi đương nhiên cũng biết. Nhưng nàng không hề nhúng tay vào.

Dù sao tối qua Hoàng đế cũng ngủ lại cung của nàng, hai người tâm tình rất tốt, mà Triệu Viễn cũng đã giúp nàng một phen lấy lòng Hoàng đế. Hiện tại, nàng đang vui vẻ còn không kịp.

Tất cả những món đồ đều được đưa về Nghi Thọ Cung, để bà vυ" sắp xếp lại giúp tiểu hoàng tử.

Sau khi đã được Hoàng đế đích thân cất nhắc, bất kể những món đồ này có quý giá đến đâu, Nghi phi cũng không dám âm thầm giữ lại thứ gì. Nàng không muốn vì chút lợi nhỏ này mà làm Hoàng đế có ấn tượng xấu với mình.

Phải biết rằng, sau ngày hôm qua, vị trí của Cửu hoàng tử trong lòng Hoàng đế chắc chắn sẽ không còn như trước nữa.

Thực tế cũng đúng như vậy. Những ngày sau đó, hầu như ngày nào Hoàng đế cũng ghé thăm Triệu Viễn, trêu đùa hắn một chút rồi mới rời đi.

Triệu Viễn chưa từng bị “quản lý” sát sao như thế này bao giờ, trong lòng bỗng có chút phiền muộn.

Vừa phải diễn cho Hoàng đế cảm thấy hắn đáng yêu, vừa phải duy trì dáng vẻ tự nhiên của một đứa trẻ một tuổi, việc này không hề đơn giản chút nào!

Cũng may đứa trẻ ở độ tuổi này vẫn chưa nói sõi, mà Hoàng đế lại chẳng hiểu được tiếng Anh, thế nên sau vài ngày hiếu kỳ, ngài cũng không còn chăm chú đến nữa.

Không có Triệu Viễn ở đây, chuyện lễ chọn đồ vật đoán tương lai cũng xem như kết thúc trước mặt Hoàng đế. Trước đó, vì việc này mà Hoàng đế lưu lại cung của Nghi phi suốt ba ngày, khiến bà ta vui đến mức khóe miệng lúc nào cũng cong lên. Thế nhưng gần đây, ngài lại bắt đầu sủng ái Liễu Hạm Vãn.

Kết quả này vốn không khó đoán. Triệu Viễn do Nghi phi nuôi nấng, nhưng lại là con ruột của Liễu Hạm Vãn. Mà Liễu Hạm Vãn chính là sủng phi đầu tiên từ khi Hoàng đế đăng cơ đến nay. Đứa bé do ả sinh ra bị ôm đi, đến cả lễ chọn đồ vật đoán tương lai cũng không được tham dự.

Tuy rằng Liễu Hạm Vãn vẫn tự mình lén lút đi xem, nhưng chuyện này sao có thể qua mắt Hoàng đế?

Dù trộm nhìn con như thế, cũng thực sự có chút đáng thương.

Hoàng đế hiểu rõ Liễu Hạm Vãn xem trọng Triệu Viễn đến mức nào, vậy nên tất nhiên cũng muốn chia sẻ niềm vui của nàng ta về lễ chọn đồ vật đoán tương lai của con trai.