“Tiểu tử này, quả thật rất thích đại tướng quân của trẫm nhỉ!”
Phùng Ký chưa từng gặp một đứa nhỏ nào quấn lấy mình đến mức này. Hắn đành vững vàng đỡ lấy Triệu Viễn.
Tiểu hoàng tử sau khi ngồi ổn trong lòng Phùng Ký, liền cúi đầu lấy từ đai lưng ra chủy thủ nạm đá quý mà lúc trước hắn đã giấu đi, sau đó dúi vào lòng Phùng Ký.
Phùng Ký kinh ngạc, có phần khó xử, vội nói:
“Này… này… Cửu hoàng tử là muốn ban thưởng cho thần sao?”
Đây là một món đồ quý giá, hắn làm sao có thể tùy tiện nhận lấy?
“A, a.” Triệu Viễn vẫn chưa nói rõ ràng được, chỉ không ngừng đưa chủy thủ cho Phùng Ký, nhất quyết muốn hắn nhận.
Thay vì phí tâm lấy lòng Hoàng đế trong hậu cung, Triệu Viễn cảm thấy chi bằng trực tiếp "công lược" Phùng Ký thì hơn. Hắn nhìn ra Hoàng đế luôn khoan dung với những ai có liên quan đến vị tướng quân này, vậy nên ít nhất trong hai mươi năm tới, hắn có thể sống yên ổn.
Về phần sau này, chờ Hoàng đế ngày càng đa nghi, càng dễ nổi giận, thì chuyện đó tính sau.
Phùng Ký là người coi trọng tình nghĩa, dù hắn không thể nào phản bội Hoàng đế mà đứng về phe Triệu Viễn, nhưng chỉ cần tiểu hoàng tử không làm chuyện đại nghịch bất đạo như tạo phản hay gϊếŧ người, Phùng Ký nhất định sẽ không bỏ mặc hắn.
Lỡ sau này có chọc giận Hoàng đế, Phùng Ký còn có thể giúp hắn nói đỡ vài câu.
Quan trọng hơn hết là, Triệu Viễn thật sự rất thích Phùng Ký. Một thiếu niên tướng quân, danh tướng lừng lẫy trong sử sách, ai lại không thích cho được?
Những người xung quanh không hiểu được những lời bập bẹ bằng tiếng Anh của Triệu Viễn, nhưng nhìn thấy cảnh này, Hoàng đế chỉ cười lớn, nhìn sang Phùng Ký rồi nói:
“Nếu Tiểu Cửu đã tặng, vậy ngươi cứ nhận đi.”
Được Hoàng đế cho phép, Phùng Ký mới dám vươn tay nhận lấy chủy thủ. Thấy tiểu hoàng tử không có ý định giãy giụa hay đòi lại, hắn liền thả lỏng, tiếp tục bế đứa nhỏ trong lòng.
Triệu Viễn không còn quan tâm tới chủy thủ nữa, bắt đầu nghịch ngợm vươn tay véo má Phùng Ký, thỉnh thoảng còn túm lấy tóc hắn, rồi lại nhảy nhót trong lòng hắn một cách thích thú. Thi thoảng hắn lại bập bẹ vài câu tiếng Anh, chơi đến vô cùng vui vẻ.
Một tuổi, đại tiệc.
Suốt buổi tiệc mừng tuổi, Triệu Viễn cứ quấn lấy Phùng Ký không buông, bắt hắn bế cả buổi. Mãi đến khi yến tiệc kết thúc, Phùng Ký phải rời khỏi hoàng cung, tiểu hoàng tử mới bị bà vυ" bế đi.
Nhìn bóng dáng Phùng Ký càng lúc càng xa, Triệu Viễn như hiểu ra điều gì đó, liền a a kêu lên, thân thể cũng vùng vẫy muốn đuổi theo.
Đứa nhỏ này sức lực cũng không nhỏ, suýt nữa khiến bà vυ" không bế nổi.
Hoàng đế dứt khoát đón lấy nhi tử, nhướng mày cười, trêu chọc:
“Tiểu tử thối, có Bình An rồi liền không cần phụ hoàng nữa sao?”
Triệu Viễn lập tức bị thu hút sự chú ý, liền giương nanh múa vuốt, bập bẹ nói những câu ngắt quãng. Hoàng đế làm bộ như đang trò chuyện cùng hắn, vừa nói vừa bế hắn đi nhanh về phía trước.
Trên đường, ngài tiện thể dẫn nhi tử đi dạo trong Ngự Hoa Viên, chỉ cho hắn xem đủ loại hoa cỏ. Nhìn thấy những thứ mới lạ, Triệu Viễn lập tức bị thu hút, rất nhanh đã quên mất chuyện Phùng Ký rời đi.
Thấy cũng không còn gì đáng xem nữa, Hoàng đế liền bế Triệu Viễn đến Nghi Thọ Cung của Nghi phi.
Ở lại với Nghi phi một lát, để nàng dỗ dành tiểu hài tử, sau đó cả nhà cùng nhau ngồi dùng bữa. Đến khi cơm nước xong xuôi, Triệu Viễn mới được bà vυ" bế về phòng.
Hôm nay hắn đã trải qua quá nhiều chuyện, với một đứa trẻ mới một tuổi mà nói, đúng là có phần quá sức. Nhưng đổi lại, thu hoạch của hắn cũng không nhỏ. Lợi thế lớn nhất của việc mang dáng vẻ một tiểu hài tử chính là dễ dàng chiếm được thiện cảm của người khác. Hắn thành công khiến Phùng Ký yêu thích, đồng thời cũng khiến Hoàng đế có cái nhìn khác về hắn, hảo cảm tăng lên không ít.