Chương 9

Khương Hi đứng dậy hành lễ, Thu Bồng và Xuân Hồng cũng vội vàng đứng lên, tránh lui sang một bên. Thế nhân đều nói bọn họ tính tình khó lường, âm hiểm xảo trá, nhưng bọn họ cũng biết nhớ ơn!

Ba người cứ thế cáo biệt nhau. Vài tiểu thái giám bận rộn dọn dẹp bàn ghế, còn Khương Hi thì đã trở về phủ.

Lâm Lương Ngọc đang ngồi trong phòng thêu, tay đang thêu một bức Quan Âm để phu nhân huyện lệnh tặng cho phu nhân tri phủ nhân dịp sinh thần. Thấy Khương Hi trở về, bà liền buông kim chỉ, vội gọi:

“Hi nhi, lại đây với nương.”

Khương Hi bước tới, ngồi xuống bên cạnh Lâm Lương Ngọc, khẽ tựa vào lòng bà, hít lấy mùi dược hương nhàn nhạt trên người nương, mãi mà chẳng muốn rời đi.

Lâm Lương Ngọc cũng không thúc giục, chỉ nhẹ nhàng vuốt tóc con từng chút một. Một lúc lâu sau, bà mới khẽ cất lời: “Hi nhi, con có phải muốn nhập cung không?”

Khương Hi đang nhắm mắt đầy an yên, giờ đây lại mở ra. Thấy ánh nước lấp lánh trong mắt mẫu thân, nàng lập tức ngồi thẳng dậy, im lặng một lát rồi kiên định nói: “Đúng vậy, nương, con muốn vào cung.”

Nước mắt trong mắt Lâm Lương Ngọc cuối cùng cũng rơi xuống. Bà nhìn dung nhan nữ nhi ngày càng rực rỡ, nghẹn ngào không thành tiếng: “Nhưng vào cung, nào phải chuyện gì tốt đẹp? Là phụ mẫu vô dụng, mới khiến con phải chịu khổ như vậy!”

Lâm Lương Ngọc che mặt khóc nức nở, lòng Khương Hi cũng quặn thắt từng cơn, nàng ôm chặt lấy mẫu thân: “Mẫu thân, hôm nay ngay cả nhà họ Hắc cũng dám đến đòi cưới con làm thϊếp, ngày mai thì sẽ là ai nữa? Chỉ cần sứ giả Hoa Điểu đến, ngay cả phu khuân vác tầm thường cũng trở thành kẻ được người tranh đoạt. Nhưng nữ nhi không cam lòng!”

Từ năm năm tuổi, nàng đã từng mộng thấy nửa đời người. Nàng - Khương Hi trời sinh bất phàm, tuyệt đối không dừng bước tại chốn tầm thường!

Lâm Lương Ngọc khóc một hồi, lau khô nước mắt, nắm lấy đôi tay mềm mại của con gái. Đôi tay này, bà đã dùng biết bao tâm huyết, dược thảo cùng cao dưỡng mới nuôi ra được vẻ mềm mịn tinh xảo ấy. Dù là thêu nữ đứng đầu thiên hạ, cũng khó mà vượt qua tay nghề con bà.

Chẳng lẽ thật sự phải để nữ nhi mình mai này gả cho một nhà bình thường, suốt ngày giặt giũ bếp núc, để khí chất linh động giờ đây bị thời gian bào mòn đến tiêu tán?

“Lại đây, thêu lại một lần nữa, dùng những đường kim mà nương đã dạy. Chỉ thêm một lần này nữa thôi.”

Giọng nói của Lâm Lương Ngọc đã có chút nghẹn ngào. Khương Hi trầm mặc, sau đó cầm lấy kim chỉ, lần lượt thi triển ba mươi sáu đường thêu bí truyền của nhà họ Lâm: thêu chéo, thêu tước sợi, thêu phủ liên hoàn.

Nàng từng mũi từng mũi thêu qua, ánh trời dần ngả tối. Lâm Lương Ngọc vẫn luôn ở bên, dõi theo từng đường kim của con, trong lòng vừa tự hào vừa đau xót: “Từ hôm nay trở đi, con của ta đã xuất sư rồi.”

Giọng bà thật khẽ, rồi buông bỏ mọi kiềm chế, ôm chặt lấy Khương Hi vào lòng.

“Hài nhi của ta a.”

Mãi đến lúc này, Khương Hi mới thực sự cảm nhận được nỗi bi thương trì trệ kia đang dâng lên như thuỷ triều, từng giọt từng giọt nước mắt im lặng rơi trên vai mẫu thân. Nhưng nàng không còn sự lựa chọn nào khác. Nơi đó là Hầu phủ, một nơi mà ngoài hoàng quyền ra, thiên hạ khó ai có thể chống lại được.

“Mẫu thân.”

Khương Hi khàn giọng gọi. Lâm Lương Ngọc chỉ ôm nàng chặt hơn, như thể chỉ cần ôm thế này thì mẹ con sẽ không bao giờ chia xa.

“Con, xem cha mang gì về này! Ai nha, con cá nhỏ này khỏe thật đấy!”