“Đúng vậy.” Đoạn Tinh Bối vặn xoắn vạt tạp dề, giọng nhỏ nhẹ: “Anh và anh ấy xứng đôi như thế, lại còn là mối tình đầu của nhau… Anh ấy sẵn sàng vì anh mà lỡ kỳ thi đại học, anh cũng bằng lòng đổi tên mình theo ý anh ấy… Kết hôn bao nhiêu năm rồi mà tình cảm vẫn tốt đẹp vậy, thật sự rất khiến người ta ngưỡng mộ.”
Cậu dường như chìm trong cảm xúc của chính mình, giọng tuy nhỏ nhưng lời nói ra lại rất nhiều.
Lâm Phụng Minh thì thực sự bị chấn động, có chút ngỡ ngàng: “Cậu cho rằng tôi và anh ấy rất xứng đôi?”
“Tất nhiên rồi.” Đoạn Tinh Bối còn tỏ ra kinh ngạc hơn cả anh: “Chẳng lẽ anh không nghĩ vậy sao?”
Lâm Phụng Minh vô thức vuốt ve chiếc tách trong tay: “… Không hẳn.”
Lúc này trong phòng khách không có ai khác, Tần Phong còn ở trong bếp nấu ăn, hai cặp đôi kia vẫn chưa xuống lầu, trên sofa chỉ có hai người họ.
“Tôi và anh ấy… chỉ là trông có vẻ xứng đôi thôi.” Những lời từng khẳng định chắc nịch lại một lần nữa thốt ra, nhưng Lâm Phụng Minh cảm thấy có chút khó khăn: “Cậu chỉ là chưa hiểu rõ chúng tôi, vài hôm nữa sẽ rõ.”
Đoạn Tinh Bối lập tức buông lỏng tâm tình một chút, nghe vậy gương mặt kích động đến đỏ bừng: “Sao anh lại nghĩ thế chứ? Anh, anh và Ảnh đế Yến rõ ràng rất mặn nồng mà!”
Có lẽ bản tính Lâm Phụng Minh vốn thích né tránh và phủ nhận, nghe vậy anh liền lắc đầu: “Ngược lại tôi thấy cậu và ông xã của cậu rất tình cảm.”
Đoạn Tinh Bối kinh ngạc trừng to mắt, theo phản xạ liếc về phía phòng bếp, thấy Tần Phong không nghe thấy mới vội vàng xua tay lia lịa: “Anh đừng nói vậy…! Tần, Tần tổng, anh ấy đã sớm có người mình thích rồi!”
Lâm Phụng Minh sững người, không ngờ chuyện của hai người họ lại éo le đến vậy, nhất thời thấy hứng thú.
Anh vốn thích xem phim, thường ngày trông thì lạnh nhạt, nhưng thực ra lại rất quan tâm đến những câu chuyện kỳ lạ hoặc… drama xung quanh.
“Cậu chẳng phải đã kết hôn với anh ta rồi sao?” Lâm Phụng Minh uống một ngụm nước: “Cậu thích anh ta không?”
Đoạn Tinh Bối lập tức đỏ mặt, ấp a ấp úng không nói thành lời.
Lâm Phụng Minh nhướng mày, thoáng rút mình khỏi cảm xúc ban nãy: “Đã thích thì lo gì nhiều, người ở trong tay cậu, cậu còn muốn dâng cho người khác à?”
“Tôi, tôi với anh ấy chỉ là thỏa thuận thôi…” Đoạn Tinh Bối cúi đầu lí nhí: “Chờ chương trình kết thúc chúng tôi sẽ ly hôn.”
Lâm Phụng Minh thầm nghĩ đứa nhỏ này thật dễ dỗ, mới nói ba câu đã moi hết bí mật của Tần Phong ra rồi.
“Ly gì chứ, ly rồi chẳng phải để người khác chen vào sao.” Lâm Phụng Minh hiếm khi nói nhiều hơn mấy câu: “Ít nhất cũng phải ngủ thêm vài lần, chán rồi hẵng ly.”
Đoạn Tinh Bối hoàn toàn không ngờ loại lời này lại có thể thốt ra từ miệng một vị giáo sư đại học như Lâm Phụng Minh, huống hồ đối phương nhìn thì lạnh lùng cao ngạo, chẳng khác nào đóa hoa trên núi cao.
“Tôi, tôi…” Đoạn Tinh Bối đỏ bừng cả mặt, nói chuyện cũng lắp bắp: “Tôi chưa từng với anh ấy…”
“Cái gì?” Lâm Phụng Minh nuốt ngụm trà trái cây, nhíu mày khó tin nhìn cậu: “Cậu và anh ta kết hôn bao lâu rồi?”
Đoạn Tinh Bối khẽ đáp: “… Hai năm.”
Lâm Phụng Minh: “…”
Giới trẻ giờ chơi thật kỳ lạ, hai năm đắp chăn chỉ để ngủ.
Lâm Phụng Minh bỗng cảm nhận rõ rệt khoảng cách thế hệ giữa mình và lớp trẻ, anh im lặng cúi đầu uống tiếp trà, động tác ấy khiến vết hằn trên cổ càng lộ rõ.
Đoạn Tinh Bối thoáng liếc thấy, mặt lập tức đỏ như quả hồng chín, nhưng vẫn không nhịn được nhỏ giọng hỏi: “Anh, anh và Ảnh đế Yến tình cảm tốt như vậy, có phải là… vì chuyện đó không…”
Lâm Phụng Minh không cần nghe hết cũng biết đứa nhỏ này muốn hỏi gì, bản thân anh còn chưa nhận ra rằng mình gần như dùng thân phận một người từng trải mà nói: “Tôi và anh ấy tình cảm không tốt, nhưng đôi khi ngủ một giấc còn hữu dụng hơn bao nhiêu lời nói.”