Ngón tay run lên, anh ấn công tắc, kẻ gây sự vừa khéo ngẩng đầu khỏi cổ anh, khi ánh đèn bật sáng, khoảng cách giữa hai người thậm chí vẫn còn cách một khoảng, như thể thực sự chỉ là một đôi vợ chồng ly hôn công tư phân minh.
Lâm Phụng Minh vô thức liếʍ môi, đó là thói quen sau khi hôn, chỉ là liếʍ xong anh mới nhận ra, vừa rồi họ chưa hề hôn, đó chỉ là ký ức của anh.
Ánh mắt Yến Vân dừng lại trên mặt anh thoáng chốc, sau đó miễn cưỡng rời đi, như đang kìm nén điều gì.
Lâm Phụng Minh giả vờ không thấy, anh mím môi, đổi chủ đề: “Trước khi chúng ta đến, MC còn nói gì với mọi người?”
“Chia phòng.” Yến Vân quay người bình thản cất hành lý cho anh: “Giới thiệu nhà bếp, từ hôm nay, mỗi cặp phụ trách một ngày ăn uống.”
Trong lòng Lâm Phụng Minh khẽ động: “Chúng ta là ngày thứ mấy?”
Yến Vân ngẩng lên nhìn anh một cái: “Ngày mai.”
Khi Lâm Phụng Minh xuống lầu, người phụ trách hôm nay đã bắt đầu bận rộn trong bếp.
Nói chính xác thì, Đoạn Tinh Bối chỉ làm chân chạy, còn Tần Phong mới là người nấu ăn.
Không ai ngờ một tổng tài lớn như vậy lại có thể nấu nướng thành thạo đến thế, Đoạn Tinh Bối làm xong việc thì hơi ngại ngùng, Tần Phong thấy thế liền dừng tay, vừa lúc trông thấy Lâm Phụng Minh xuống lầu, anh bèn nhẹ nhàng vỗ vai Đoạn Tinh Bối: “Không phải em muốn cảm ơn sao, đi đi.”
Đoạn Tinh Bối hoàn hồn, thấy Lâm Phụng Minh đi xuống một mình thì vội vàng bước tới, nhưng đến trước mặt rồi lại không biết nói gì, ngập ngừng thật lâu mới mở miệng: “Giáo sư Lâm… sao không thấy Ảnh đế Yến xuống cùng anh?”
“Anh ấy muốn đi tắm.” Lâm Phụng Minh điềm nhiên giả vờ không biết lý do thật sự Yến Vân muốn tắm: “Người có bệnh sạch sẽ phiền phức vậy đó.”
“Ồ ồ, thì ra là vậy.” Đoạn Tinh Bối gật đầu: “Tổng giám đốc Tần cũng khá ưa sạch sẽ, chắc những nhân vật lớn như họ đều vậy…”
Nói được nửa chừng cậu chợt nhận ra hình như mình lỡ lời, vội trừng mắt: “Tôi không có ý nói anh không phải nhân vật lớn…”
Lâm Phụng Minh thấy buồn cười, đi đến ngồi xuống ghế sofa: “Không sao.”
Đoạn Tinh Bối ngượng ngùng lại lúng túng vò vò tạp dề, đúng lúc ấy Tần Phong bưng ra một bình trà trái cây.
Sự xuất hiện của anh vừa hay hóa giải tình huống, Đoạn Tinh Bối vội đón lấy bình trà: “Tổng giám đốc Tần, anh cứ bận đi, để tôi rót cho Giáo sư Lâm nếm thử.”
Tần Phong gật đầu xoay người trở lại phòng bếp, suốt quá trình không nói một lời.
Nhưng Lâm Phụng Minh lại nhìn ra, người này chắc là cố ý ra giúp người yêu mình giải vây.
Đoạn Tinh Bối lấy một cái ly, rót cho Lâm Phụng Minh một ly trà trái cây, đẩy tới trước mặt: “Anh thử đi.”
“Không cần khách sáo vậy.” Lâm Phụng Minh bưng lên nhấp một ngụm: “Mùi vị không tệ, nhưng hình như cậu có điều muốn nói với tôi.”
Đoạn Tinh Bối vò tạp dề, lại hơi căng thẳng, nhưng vẫn gật đầu: “… Ừm, tôi muốn cảm ơn anh và Ảnh đế Yến vì đã giúp tôi giải vây lúc trước.”
“Ồ, thì ra là vậy.” Lâm Phụng Minh mỉm cười nửa đùa nửa thật: “Tôi còn tưởng cậu không nghe ra người kia đang mỉa mai cậu chứ.”
Đoạn Tinh Bối ngẩn ra rồi mặt đỏ bừng: “Tôi… tôi cũng không đến mức ngốc thế…”
“Chỉ là tiện tay thôi, không cần cảm ơn.” Lâm Phụng Minh ngừng lại một chút rồi bổ sung, “Nhưng lời cảm ơn của Yến Vân thì tôi tạm thời nhận thay anh ấy.”
Nghe vậy, Đoạn Tinh Bối lại hiểu lầm ý anh, vội vàng nói: “Tôi sẽ không đi tìm riêng Ảnh đế Yến đâu, anh yên tâm!”
Lâm Phụng Minh sững ra, sau đó thấy buồn cười: “Tôi không có ý đó.”
“Là tôi hiểu lầm ý anh, xin lỗi!” Đoạn Tinh Bối cuống quýt xua tay giải thích, nhưng sau khi giải thích xong lại hơi ủ rũ xen lẫn ghen tỵ: “… Anh thật sự tin tưởng Ảnh đế Yến, tình cảm giữa hai người khiến người ta ngưỡng mộ quá.”
Chưa từng có ai nói với Lâm Phụng Minh những lời như vậy, nhất thời anh ngẩn ra: “Tôi và… Yến Vân?”