Chương 43: Không thể quên

Lâm Phụng Minh hơi sững lại, đôi mắt bất giác mở to hơn một chút. Anh không ngờ một chuyện nhỏ nhặt như vậy, trong mắt vốn anh chẳng mấy quan trọng, lại có thể được Yến Vân ghi nhớ đến tận bây giờ.

Nhưng rõ ràng Yến Vân không hề thấy chuyện đó nhỏ nhặt, còn khán giả thì lại càng không.

[Vãi chưởng, cái gì thế này! Ba mẹ kiểu gì mà để anh Vân bị đánh thế? Phúc của anh đó chính là cưới được vợ thế này đấy!!]

[??? Đợi đã đợi đã, để tôi suy nghĩ lại cho kỹ cái…]

[Tên Lâm Phụng Minh là anh Vân đặt cho á??? Trời ơi, tự đặt tên cho vợ mình, lại còn là cái tên ngầu như vậy, sao nghe vừa ngọt ngào vừa mờ ám thế này!]

[Phụ huynh kiểu gì vậy trời, không cho con thi đại học ngoài tỉnh thì nhốt luôn trong nhà á??? Thật luôn hả???]

[Tôi không ngờ lại có chuyện cố tình không cho thi môn Văn luôn đó…]

[Trời ơi tôi không biết nói gì luôn, đúng kiểu tình đầu thời thanh xuân, đôi bên cùng yêu, ngọt như đường!]

[Không thể nào, cái này là phim giả tưởng chắc luôn, thời đại nào rồi mà còn có tình yêu ngọt thế này cơ chứ…]

[(Tháo kính đen) (Bật khóc như mưa)]

[Hahahaha đứa nào FA đang bị tổn thương thế kia… à thì ra là tôi hức hức hức.]

Năm câu hỏi dành cho hai người đã hoàn thành xong. Lâm Phụng Minh đưa hộp bốc thăm lại cho MC, trong lòng vẫn còn thấy tim đập thình thịch.

Mười năm đã trôi qua, những ký ức tưởng chừng đã phai nhạt, nay lại ùn ùn kéo về như thuỷ triều…

Thì ra… Họ đều chưa từng quên.

MC tiếp tục hỏi ý kiến những cặp đôi còn lại, Lâm Phụng Minh hơi ngẩn người, không nghe rõ lắm.

Đến khi hoàn hồn trở lại, vừa quay sang thì lại đυ.ng ngay ánh mắt sâu thẳm không rõ cảm xúc của Yến Vân.

Đó là một ánh nhìn nóng bỏng, thẳng thắn và chẳng hề che giấu, giống như đám lửa có thể thiêu rụi tất cả.

Yến Vân dường như không ngờ Lâm Phụng Minh sẽ ngẩng đầu nhìn mình vào đúng lúc đó. Cả hai sững người, đối mắt ba giây rồi lại đồng loạt né tránh ánh nhìn kia.

Đã một tháng trôi qua không gặp mặt, người từng thân mật kề bên giờ lại hóa thành người xa lạ quen thuộc nhất. Nhưng cho dù lý trí có gào thét thế nào, phản ứng của cơ thể vẫn luôn luôn thành thật.

Lâm Phụng Minh cắn môi, cố kìm nén cơn xao động trong lòng.

Bảy năm hôn nhân, mười ba năm quen biết.

Giữa họ đã quá đỗi thấu hiểu, đến mức chỉ một ánh nhìn thôi cũng đủ khiến lòng dậy sóng, không cách nào chống đỡ.

Gần như theo phản xạ, Lâm Phụng Minh quay sang nhìn cặp đôi thứ hai đang tiếp tục phần trả lời câu hỏi, cố gắng chuyển hướng sự chú ý.

Lúc này, cậu trai tên Đoạn Tinh Bối đang lúng túng cầm tờ câu hỏi, nói lí nhí:

“Em… xin lỗi, em không biết ạ…”

Lâm Phụng Minh cuối cùng cũng hoàn toàn lấy lại tinh thần, khẽ cau mày nhìn về phía câu hỏi trên tay cậu ta. Trên tờ giấy viết: “Người lớn tuổi hơn trong hai vị, trong gia đình xếp thứ mấy?”

Ngay cả trong trường hợp như Lâm Phụng Minh, người đã cắt đứt quan hệ với gia đình, Yến Vân vẫn có thể nói rõ tên tuổi cha mẹ cậu và tình hình nhân khẩu trong nhà.

Thế nhưng Đoạn Tinh Bối lại hoàn toàn không biết gì. Cậu ta trông vừa căng thẳng vừa ủ rũ, các ngón tay cầm tờ giấy đều tái nhợt.

Thấy vậy, Nguyễn Nhàn ngạc nhiên ra mặt: “Giám đốc Tần không nói với cậu về tình hình gia đình sao? Câu hỏi đơn giản thế này mà cậu cũng không biết à?”

Lâm Phụng Minh và Yến Vân gần như đồng thanh lên tiếng: “Hôn nhân là chuyện của hai người, không phải hai gia đình.”

Nguyễn Nhàn bị chặn họng ngay lập tức, nhưng rõ ràng người sốc nhất vẫn là Đoạn Tinh Bối. Cậu cầm tờ giấy đứng không yên, bối rối đến mức không biết nên làm gì.

Lát sau, Nguyễn Nhàn sực tỉnh, nhưng vẻ mặt lại tỏ ra oan ức. Trình Húc nghe vậy liền liếc nhìn cậu ta một cái: “Vậy em biết nhà anh có mấy người không?”

Nguyễn Nhàn ngẩn ra: “Anh… chẳng phải có một cậu em trai sao?”