Lâm Phụng Minh quay đầu lại nhìn anh cảnh cáo, rồi tiếp tục mím môi, im lặng không nói.
Yến Vân thấy thế thì không trêu chọc nữa, quay sang nói rất thản nhiên: “Mối tình đầu của cậu ấy là tôi.”
Trịnh Sở Hàn chen lời: “Anh Yến tự tin dữ vậy sao?”
Yến Vân liếc sang Mục Ương bên cạnh hắn, hỏi lại: “Chẳng lẽ cậu không tự tin như thế?”
Trịnh Sở Hàn nghẹn lời, Nhuyễn Nhàn bên cạnh lập tức hỏi tiếp: “Nếu mối tình đầu của giáo sư Lâm là anh Yến, thì mối tình đầu của anh Yến là ai vậy?”
Yến Vân không trả lời, chỉ quay đầu lại nhìn chằm chằm Lâm Phụng Minh.
Bị ánh mắt kia nhìn chằm chằm đến mức vành tai đỏ bừng, Lâm Phụng Minh cuối cùng chịu không nổi nữa, giơ tay giật lấy tai nghe đội lên đầu, động tác giống hệt như lúc nãy Yến Vân làm.
Khán giả nhìn thấy liền lập tức hiểu ra.
[Đôi bên đều là mối tình đầu của nhau à?]
[Tình tiết này là truyện tranh thanh xuân ngọt ngào chứ còn gì nữa á á á!]
[Chương trình hôn nhân này sao toàn chuyện ngọt ngào thế này, chẳng phải nên là mâu thuẫn gia đình sao!]
[Anh gọi đó là "tình cảm bình thường" á???]
[Ngọt quá hú hú, tôi không chịu nổi nữa, phải tiêm insulin mới xem tiếp được.]
Câu hỏi thứ ba khá đơn giản, hỏi ngày sinh nhật của Lâm Phụng Minh — với hai người thì câu này hoàn toàn không khó.
Câu hỏi thứ tư do Lâm Phụng Minh rút: [Lần đầu gặp nhau hai người đã xảy ra chuyện gì?]
Lâm Phụng Minh suy nghĩ ba giây rồi đáp: “Kỳ nghỉ hè lớp 9, anh ấy theo bố mẹ sang nhà hàng xóm tôi chơi, lúc gõ cửa thì gõ nhầm nhà.”
Không phải là lần gặp mặt gì đặc biệt. Nhưng đến lượt Yến Vân, anh lại đưa ra một đáp án khác: “Kỳ nghỉ hè lớp 9, tôi đạp xe đi học thêm, đi ngang qua một khu chung cư cũ, thấy một người bị hạ đường huyết ngất xỉu trước cổng. Tôi đưa cậu ấy vào viện rồi vội đi học nên rời đi ngay.”
Lâm Phụng Minh ngẩn ra, đột nhiên quay đầu lại, không thể tin nổi nhìn Yến Vân: “… Người đó là anh?”
Yến Vân như vừa thắng thêm một ván trong trò chơi tình yêu trẻ con này, có vẻ khá đắc ý: “Không tin à? Tiền thuốc là tám mươi lăm tệ, giờ tính sổ đi, cảm ơn.”
Lâm Phụng Minh: “…”
Lâm Phụng Minh: “Tôi trả anh bây giờ.”
“Mười mấy năm trước mà tám mươi lăm tệ á?” Yến Vân nhấn giọng đầy ẩn ý” “Chưa tính lạm phát, chỉ tính lãi thôi cũng đâu có ít như vậy.”
Lâm Phụng Minh khựng lại, chợt siết chặt các đầu ngón tay, vành tai ửng đỏ.
Không có lý do nào khác — vì câu nói này, Yến Vân từng thì thầm bên tai anh, chỉ là, bối cảnh năm đó hơi…
Khi đó, sau khi tốt nghiệp đại học, Lâm Phụng Minh ra nước ngoài du học. Dù nhận được học bổng toàn phần, nhưng về mặt sinh hoạt, Yến Vân vẫn nhất quyết chuyển tiền cho anh.
Lâm Phụng Minh thông minh hơn người, chỉ mất nửa thời gian so với người bình thường để hoàn thành cả chương trình thạc sĩ và tiến sĩ. Dù vậy, học hành ở nước ngoài vẫn tốn không ít tiền.
Khi ấy hai người đã kết hôn từ lâu, Lâm Phụng Minh cũng đã cắt đứt quan hệ với gia đình, số tiền tiêu xài tuy là Yến Vân kiếm được từ đóng phim, nhưng xét ra cũng là tài sản chung. Thế mà sau khi về nước nhận chức, Lâm Phụng Minh vẫn khăng khăng đòi trả tiền, mặc kệ Yến Vân khuyên thế nào cũng không lay chuyển nổi.
Yến Vân thì cho rằng, chưa từng nghe cặp vợ chồng nào đang êm ấm lại còn phải tính toán tiền bạc, nhưng Lâm Phụng Minh chẳng thèm nghe.
Một khi anh cố chấp, có kéo bằng năm con trâu cũng chẳng lay chuyển được. Yến Vân tức điên, vặn tay anh ấn xuống giường, đầu gối đè lên đùi anh mà chất vấn: “Lâm Ninh Ninh, trong mắt em anh chỉ đáng giá chút tiền đó thôi à?”
Lâm Phụng Minh vùng vẫy: “Đừng gọi nhũ danh của tôi…”
(Nhũ danh: kiểu tên thân mật, tên hồi nhỏ.)
“Được thôi, em đã muốn tính tiền với anh đúng không?” Yến Vân thấy cứng không được thì mặt dày luôn: “Vậy trước tiên trả tiền bao đêm cho anh đi. Với thái độ phục vụ và chất lượng như anh, một đêm ba nghìn cũng không tính là nhiều nhỉ?”