Chương 40: Kỳ nghỉ hè năm mười tám tuổi.

Biểu cảm của Yến Vân khẽ rạn nứt, anh còn mang theo một tia may mắn… nhưng rất nhanh tia hy vọng ấy cũng bị đánh tan.

Đoạn Tinh Bối thì nhỏ giọng hỏi tiếp: “Vậy… sau đó thì sao ạ?”

“Sau đó…” Lâm Phụng Minh không chớp mắt nhìn thẳng vào anh: “Anh ấy tưởng tôi không biết, vẫn giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cho đến hôm đó, cái ngày mà anh ấy giả vờ trúng thưởng để rủ tôi đi xem liên hoan phim…”

Yến Vân đột nhiên hoàn hồn, trong khoảnh khắc ấy không giấu nổi vẻ hoảng loạn, lập tức đánh trống lảng: “Hai vé đó là tôi cố tình mua thật.”

Lâm Phụng Minh khẽ nhướng mày, không nói thêm gì nữa. Nhưng Đoạn Tinh Bối lại nghe ra được ẩn ý giữa hai người, tò mò tới mức chẳng còn biết lo lắng là gì, còn rướn người qua khỏi Tần Phong, tiến lại gần chút nữa: “Vậy… vậy hôm đó anh ấy có hôn thầy không ạ?”

“Không có.” Lâm Phụng Minh liếc Yến Vân với vẻ như cười như không: “Anh ta chỉ dám đợi tôi ngủ rồi gọi tên thân mật của tôi thôi…”

Yến Vân hoàn toàn không ngờ rằng cái buổi diễn tập tỏ tình năm xưa của mình đã sớm bị người ta phát hiện. Trong thoáng chốc tim anh đập như trống đánh, vành tai nóng ran, cứ như đã quay về làm cậu thiếu niên năm nào, chỉ cần được Lâm Phụng Minh nhìn một cái là tim đập loạn cả lên. Anh âm thầm rủa một câu, rồi giật lấy tai nghe đội lên: “Câu tiếp theo.”

Lâm Phụng Minh cuối cùng cũng không nhịn được bật cười, nụ cười ấy rực rỡ như ánh nắng đầu hè, khiến khán giả lóa cả mắt.

[Anh ấy tức quá hóa thẹn rồi ha ha ha ha làm chuyện xong không dám nhận, Yến Vân anh còn là đàn ông không!]

[Vừa gọi tên thân mật vừa làm gì hả!! Nói mauuuu!!]

[Á á á anh Vân ơi anh ổn không đó!!!]

[Vãi thật, ai chụp màn hình nụ cười đó chưa, tôi không chịu nổi nữa, giáo sư Lâm, dẫn tôi đi với!!]

[Ảnh đế Yến sao mà ngây thơ dữ vậy trời, tỉnh lại đi, hai người kết hôn lâu như thế rồi! Vợ mới thả thính một chút đã đỏ mặt là sao!]

[Ôi ôiiii, hóa ra giáo sư Lâm biết hết mọi chuyện từ đầu hả? Kiếm đâu ra kiểu mỹ nhân lạnh lùng dụ người thế này chứ, anh Vân đúng là phúc lớn phúc lớn!!]

[Vậy rốt cuộc tên thân mật của đại mỹ nhân là gì vậy, trả lời lẹ đi tui sốt ruột quá rồi!!]

Yến Vân đội tai nghe lên, tỏ thái độ rõ ràng “không muốn hợp tác nữa”, Lâm Phụng Minh chỉ cảm thấy buồn cười, thu ánh mắt lại, rồi đưa tay rút một mảnh giấy từ chiếc hộp của MC.

Mở ra xem, trên đó viết: [Xin hỏi vị khách mời đầu tiên mở mảnh giấy này, mối tình đầu của anh là ai?]

Vừa mới nắm thế thượng phong, Lâm Phụng Minh liền sững lại. Anh nhìn chằm chằm tờ giấy trắng rất lâu, mãi mới mở miệng: “… Là anh ấy.”

MC như thể cố ý vì hiệu ứng chương trình mà hỏi tiếp: “Có thể nói rõ hơn không?”

Lâm Phụng Minh không cần nghĩ cũng biết lát nữa Yến Vân sẽ có cái vẻ mặt gì, trong lòng nóng ran nhưng mặt vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh: “Yến Vân.”

Tất cả mọi người tại chỗ đều tỏ ra có chút bất ngờ. Ngay cả khán giả cũng thấy khó tin — ra phố phỏng vấn vài người đang yêu cũng khó mà gặp cặp nào là mối tình đầu của nhau, huống hồ là một đôi đã kết hôn nhiều năm.

Yến Vân tháo tai nghe xuống, thấy Lâm Phụng Minh mím môi không nói gì. Người khác thì không nhận ra sự khác thường ấy, nhưng anh nhìn cái là biết ngay. Anh nhướng mày hỏi: “Câu hỏi gì mà khiến giáo sư Lâm của chúng ta đỏ mặt vậy?”

Lâm Phụng Minh thấy vành tai hơi nóng lên, chẳng thèm nhìn anh, chỉ thẳng tay đập tờ giấy vào người anh.

Không may là bàn tay Lâm Phụng Minh vừa vặn đập trúng phần cơ bụng của Yến Vân qua lớp áo, mà mùa hè thì mặc đồ vốn đã mỏng, khiến anh như bị bỏng, vội vàng rút tay lại, cố làm ra vẻ bình tĩnh như chưa có chuyện gì xảy ra.

Yến Vân liếc anh một cái, như cười như không, cúi đầu nhìn tờ giấy, sau đó không ngoài dự đoán mà bật cười khẽ: “Ồ, giáo sư Lâm, mối tình đầu của cậu là ai vậy?”