[Húuuu!!!!!]
[!! Khoan đã, anh ấy thật sự là giáo sư à? Là giáo sư trường nào vậy trời! Tôi muốn đăng ký học liền!!]
[Xin lỗi nhưng vẻ mặt của Trịnh Sở Hàn lúc đó thực sự quá đỉnh ha ha ha ha.]
[Không biết Sở Hàn??? Giả vờ thanh cao gì chứ?]
[?? Anh này bị gì thế, anh Sở Hàn nói chuyện đàng hoàng mà cái thái độ gì vậy?]
[Thì ra "đề khó" trong mắt fan các cậu là lời khen à, tôi học được rồi đấy.]
[“Tôi không muốn hẹn hò với giáo viên Toán” chẳng phải là lời nguyên văn của idol nhà mấy người sao?]
[Còn bày đặt nói cũng muốn giải đề nữa, đề đó ra cho cậu à, ai hỏi cậu chưa?]
Trịnh Sở Hàn nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì Yến Vân đã bật cười một tiếng, tiếng cười rất rõ ràng. Lâm Phụng Minh hơi khó hiểu nhìn sang anh.
“Đây là Trịnh Sở Hàn.” Nguyễn Nhàn lên tiếng giải vây: “Anh Sở Hàn là ca sĩ hàng đầu hiện nay ở trong nước đó.”
Nghe vậy, thật ra trong lòng Lâm Phụng Minh hơi thấy kỳ lạ, bởi anh thấy Trịnh Sở Hàn đứng cùng Mục Ương, nhưng từ giọng điệu của Nguyễn Nhàn lại cảm giác giữa hai người họ chẳng rõ ràng gì cả, trong chốc lát anh cũng chẳng phân biệt nổi ai với ai là một đôi.
Cuối cùng anh dứt khoát bỏ qua, gật đầu chào: “Chào mọi người, tôi là Lâm Phụng Minh.”
Bên cạnh đó, một chàng trai trông khá thanh tú khẽ kêu lên kinh ngạc: “Tên hay quá…”
Lâm Phụng Minh theo bản năng nhìn sang, cậu thanh niên lập tức đỏ mặt, nhưng vẫn lấy hết can đảm nói: “Chào, chào anh, em tên là Đoạn Tinh Bối.”
“Cảm ơn.” Lâm Phụng Minh gật đầu: “Tên em cũng rất hay.”
Đoạn Tinh Bối sững lại một chút, không hiểu sao lại hơi buồn, ánh mắt cũng xám đi vài phần. Nhưng đúng lúc ấy, người đàn ông bên cạnh cậu trông có vẻ nghiêm nghị, lại kịp thời lên tiếng: “Tần Phong.”
Lâm Phụng Minh cứ tưởng mình lại lỡ nói sai gì nữa, nhưng anh cũng không quá để tâm, chỉ gật đầu thêm lần nữa.
“Chào giáo sư Lâm, tôi là Nguyễn Nhàn, anh cứ gọi tôi là Nhàn Nhàn là được.” Chàng trai có gương mặt ngọt ngào cười tươi nói: “Còn đây là chồng tôi, Húc Húc. Không biết giáo sư Lâm dạy ở trường đại học nào vậy ạ?”
Lâm Phụng Minh còn chưa kịp mở miệng, Yến Vân đã làm ra vẻ thản nhiên mà đáp thay: “Đại học T.”
Mọi người đều sững lại, lập tức mở to mắt không thể tin nổi. Đoạn Tinh Bối thì quên luôn cả buồn bã, kinh ngạc kêu lên: “Đại, đại học T???”
Khóe môi Yến Vân khẽ nhếch lên một khoảng cách gần như không nhận ra, vẻ mặt khoe khoang kia khiến Lâm Phụng Minh không nỡ nhìn thẳng. Còn khán giả thì rất dễ tính, thậm chí fan của Yến Vân còn phản ứng mãnh liệt hơn cả bản thân anh.
[Trời má, gì cơ? Đại học T cơ á!]
[Ôi trời đất ơi, với gương mặt này mà lại là giáo sư đại học T?? Thượng đế bật chế độ hack max cấp à?]
[Anh Vân ơi, thu bớt cái miệng lại được không, khóe môi anh sắp vòng ra sau đầu rồi kìa, vai kề vai với mặt trời luôn rồi đó!]
[Yến Vân anh giỏi lắm, giỏi lắm!!! Bảo sao xóa hết weibo, không xóa thì chẳng phải ngày nào cũng khoe à!!!]
[Đại học T mà có giáo sư trẻ vậy á? Đừng nói là dạng treo tên thôi nhé.]
[Đừng bịa! Phó giáo sư khoa Kiến trúc – Lâm Phụng Minh, học kỳ trước tôi tranh slot học Môn Vẽ kỹ thuật của thầy mà không được á á á! Không ngờ lại gặp giáo sư ở đây!]
[!! Học bá đại học T cũng xem livestream á?]
[Á á á giáo sư trong mơ của em hu hu hu, sao thầy lại thành chồng người khác rồi hu hu hu…]
[Nhìn cái biết là sinh viên trường ngoài, chứ dân Khoa Kiến trúc – Quy hoạch đại học T đều biết giáo sư Lâm đã kết hôn từ rất sớm rồi.]
[Khoan đã, anh Vân học hệ Biểu diễn ở đại học T đúng không?]
Nguyễn Nhàn hoàn hồn lại, chớp mắt nói: “Giáo sư Lâm thật sự là giáo sư đại học T sao? Lợi hại quá! Em mới về nước gần đây, cũng đang định học cao học. Nghe nói ảnh đế Yến cũng là sinh viên giỏi của đại học T, sau này nếu có gì không hiểu… Thầy có thể dạy em không ạ?”