Dòng bình luận từ trước đến nay chưa từng ngừng lại, vậy mà tại khoảnh khắc người kia xuất hiện lại đột ngột dừng hẳn, như thể đã nhấn xuống nút tạm dừng, cả phòng livestream rơi vào yên tĩnh hiếm hoi.
Mãi đến khi Yến Vân nắm tay người ấy bước xuống xe, rồi thuận tay đóng cửa lại, một tiếng “phịch” vang lên, không ít người mới được kéo về thực tại.
Dòng bình luận cuối cùng cũng vận hành trở lại, hơn nữa còn bùng nổ thành đỉnh điểm chưa từng có kể từ khi chương trình bắt đầu.
Dưới ánh mặt trời, gương mặt tuấn mỹ tựa thần linh kia đập thẳng vào mắt tất cả khán giả, phòng livestream như muốn nổ tung vì bình luận đầy đến mức sắp tràn khỏi màn hình.
[!!! Ôi… Cái nhìn này… Vãi chưởng!]
[Á á á á tôi chịu hết nổi rồi á á á tim tôi!!!]
[Anh ấy nhìn tôi sao? Nhìn tôi thật sao! Á á á chào mỹ nhân!]
[Á?? Đây là vợ à?? Vợ đẹp như này mà anh giấu chúng tôi á! Chuyện lớn vậy mà không nói với anh em, Yến Vân, anh coi thường tụi này à!!]
[Anh Vân, từ khoảnh khắc biết vợ cậu, tình anh em này tôi chốt đơn luôn rồi!]
[Tên gì vậy tên gì vậy tên gì vậy, mỹ nhân ơi em bao nhiêu tuổi đã kết hôn chưa có thể đăng ký kết hôn với tôi không!!!]
[!!! Vãi vãi vãi, chẳng phải đây là giáo sư Lâm sao?]
[Gì cơ? Là giáo sư? Trường đại học nào vậy?]
[Đcm đây không phải là khuôn mặt đè bẹp 95% nam minh tinh showbiz à? Khó trách mẹ nó Yến Vân năm năm không đăng weibo, giấu vợ đẹp trong nhà, đúng là hợp lý!]
Dòng bình luận sống động thể hiện thế nào là "mất lý trí", giữa biển chữ cuồng loạn, có vài dòng mờ nhạt hơn bị cuốn trôi, chỉ có số ít người để ý rồi ngỡ ngàng.
[Giáo sư?? Giáo sư đại học hay giáo sư cao đẳng vậy?]
[Không thể nào, trường nào mà lại có giáo sư đẹp trai như thế? Giỡn tôi chưa học đại học à?]
[Kệ đi, giáo sư trường nào cũng được, vừa bị vả sấp mặt. Ảnh đế Yến, vợ anh thật sự tuyệt vời, tôi quỳ liếʍ luôn!]
Nhưng những người có mặt tại hiện trường không thể xem được bình luận trong livestream. Lâm Phụng Minh nhìn như ung dung bình thản đi bên cạnh Yến Vân đến trước mặt các khách mời, nhưng thực ra lưng đã cứng đờ cả rồi.
Lúc nãy trên đường đến, tổ chương trình bảo bốn người bọn họ mỗi người ra một câu hỏi.
Người khác đều vắt óc nghĩ cách để gợi ý cho người yêu, còn đầu óc Lâm Phụng Minh thì trống rỗng, cố lắm mới nhớ lại được một chiều mưa to và một đề toán chẳng ăn nhập gì với chủ đề tình yêu.
So với người khác thì đúng là khô khan đến cực điểm.
Lâm Phụng Minh cụp mắt xuống, theo bản năng định rút tay lại, nhưng phát hiện tay mình bị Yến Vân nắm chặt không buông, căn bản không rút ra nổi.
Anh ngẩng đầu nhìn Yến Vân, đối phương cũng vừa vặn đang nhìn anh, thấy anh nhìn sang liền nhướng mày: “Sao thế, gặp tôi mà không vui à, giáo sư Lâm?”
Một tháng không gặp, vậy mà vừa mở miệng đã là cảm giác quen thuộc ấy.
Não của Lâm Phụng Minh còn chưa kịp phản ứng, miệng đã buột lời trước: “Không, chỉ là đang kinh ngạc vì IQ của anh thôi.”
Yến Vân chẳng mấy bận tâm, kéo nhẹ khóe môi: “Thế thì tiếc quá, tôi lại trả lời đúng mất rồi, làm giáo sư Lâm thất vọng rồi.”
Mọi người không ngờ kiểu ở chung của hai người họ lại như thế, thoạt nhìn chẳng dính dáng gì đến ân ái, liền không nhịn được mà nhìn nhau đầy nghi hoặc.
Trịnh Sở Hàn vừa từ cơn kinh diễm kia lấy lại tinh thần, nghe vậy liền bật cười: “Thì ra là giáo sư à, bảo sao ra được đề khó nhằn như thế. Tôi cũng muốn thử giải xem sao, chỉ tiếc không may mắn bằng ảnh đế Yến.”
Nghe vậy, sắc mặt mọi người đều trở nên vi diệu. Lâm Phụng Minh lại hơi khó hiểu quay sang liếc nhìn anh ta một cái: “Cậu là ai vậy?”
Trường quay lập tức rơi vào một sự im lặng chưa từng có, vẻ mặt Trịnh Sở Hàn cứng lại ngay tức khắc.
Dòng bình luận trong phòng livestream cũng ngay lập tức trở nên sôi động.