Chương 33: Đoạn Tinh Bối

[Thật sự tính sao? Quả nhiên là học bá trên 600 điểm đại học, xem ra chị dâu cũng là học bá.]

[Cười chết, đừng có thổi phồng nữa. Một thí sinh thi nghệ thuật 640 điểm mà thổi tới giờ, chẳng phải chỉ thi vào hệ Biểu diễn của Đại học T thôi sao, đâu phải dựa hoàn toàn vào trình độ học vấn. Còn nói chị dâu cũng là học bá, bá đến mức nào? Đại học T? Hay đại học A?]

Yến Vân hoàn toàn không để ý ánh mắt của mọi người, cúi đầu tự mình tính toán.

Người đầu tiên hành động là Tần Phong. Anh đi tới trước tấm bảng trắng thứ nhất, lật mặt sau rồi viết lên mấy chữ “Bánh pudding caramel”.

Kiều Sơn cười một tiếng: “Xem ra tổng giám đốc Tần rất sợ câu hỏi này bị người khác cướp mất, vậy thì chúc mừng anh, trả lời đúng rồi.”

Một chiếc xe con màu đỏ chạy vào trong khung hình. Tần Phong không nói một lời bước tới, chưa kịp anh ra tay thì người trong xe đã vội vàng mở cửa, hơi co ro nhìn anh. Tần Phong khựng lại một chút rồi đưa tay kéo cậu ra.

“Em vừa nãy ở bên kia còn lo lắng…” Chàng trai tuấn tú đáng yêu nhỏ giọng nói: “Em sợ anh không trả lời được.”

Tần Phong điềm tĩnh: “Sao có thể.”

Nguyễn Nhàn sau khi thấy chàng trai này thì trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, dường như không ngờ cậu cũng tới, nhưng cuối cùng không nói gì.

Tần Phong nắm tay chàng trai đi tới, giới thiệu với mọi người: “Đây là người yêu của tôi, Đoạn Tinh Bối.”

Đoạn Tinh Bối nghe đối phương giới thiệu mình thì rõ ràng có chút căng thẳng, nhưng vẫn mỉm cười ngọt ngào: “Chào mọi người, tôi là Đoạn Tinh Bối.”

Yến Vân ôm quyển sổ gật gật đầu, thái độ của những người khác cũng rất bình thường, nhưng bình luận trực tiếp thì ồn ào hẳn lên:

[Đoạn Tinh Bối?? Cái minh tinh hắc hồng vô danh này mà là vợ của tổng giám đốc Tần á, chắc là diễn trò chứ gì?]

[Vãi, đây chẳng phải Đoạn Hồng, đối thủ của Nguyễn Nhàn sao!]

[Một bản sao rẻ tiền mà cũng gọi là đối thủ á, cậu ta xứng à!]

[? Nhìn cũng khá dễ thương mà, tôi là người qua đường chẳng hiểu chuyện gì cả.]

[Chẳng hiểu chuyện gì cả +1.]

[Người này là dân giải trí trong nước thích đi đường tắt, gương mặt này đã thẩm mỹ, tên thật là Đoạn Hồng, quê mùa hết chỗ nói. Sau này đổi thành Đoạn Tinh Bối, còn muốn bắt chước sự nghiệp của Nhàn Nhàn nhà bọn tôi, tự soi xem mình có xứng không đã!]

[Một gương mặt thẩm mỹ thì làm sao bám được tổng giám đốc Tần, chắc là có bí mật gì trong tay chứ gì?]

[Chẳng hiểu chuyện gì, nhưng mau đánh nhau đi, tôi muốn xem máu chảy thành sông!]

Nguyễn Nhàn cười nói: “Ôi chao, không ngờ bảo bối của tổng giám đốc Tần lại đáng yêu vậy.”

Tần Phong khẽ nhíu mày, vừa định nói gì đó thì Yến Vân đã thẳng thừng giục: “Tới lượt ai rồi?”

Nguyễn Nhàn khựng lại, theo bản năng nhìn sang Trịnh Sở Hàn.

“Ảnh đế Yến gấp gì chứ.” Trịnh Sở Hàn cười nhạt: “Sao, anh cũng giống tổng giám đốc Tần, sợ người ta cướp vợ à?”

Nói xong anh bước tới trước tấm bảng cuối cùng, nhìn đề toán rắc rối trên đó, vừa xoa cằm vừa nói: “Nói thật thì câu này cho dù chọn bừa cũng có nửa cơ hội đúng chứ nhỉ? Hay là tôi chọn bừa một cái nhé?”

Bầu không khí chợt đông cứng lại, Yến Vân một tay gập quyển sổ phát ra tiếng giòn vang, lạnh lùng liếc Trịnh Sở Hàn: “Anh cứ thử xem.”

Động tác của Trịnh Sở Hàn khựng lại, sau đó vờ như chẳng có chuyện gì, thu tay lại rồi cười: “Đùa thôi, tôi đâu có muốn hẹn hò với giáo viên Toán.”

Cảnh tượng này được phát sóng trực tiếp toàn bộ, có thể nói là một cú nổ bất ngờ, không qua bất cứ chỉnh sửa nào, cảm xúc của khán giả lập tức bị đẩy lêи đỉиɦ điểm:

[Ôi trời, thật sự sắp máu chảy thành sông à?]

[!! Chiến trường Tu La!!!]

[Đùa kiểu này cũng dám đùa à??]

[Vãi chưởng, ánh mắt Yến Vân giống như thú dữ bị dòm ngó mất bảo vật vậy, vợ còn chưa ra mà tôi đã ship rồi!]

[Ánh mắt của anh Vân, cảm giác như muốn lột da Trịnh Sở Hàn ra vậy, ngầu quá aaaa!!!]