Trên tấm bảng chen chúc dày đặc toàn chữ, không chỉ khán giả mà ngay cả các vị khách mời tại chỗ cũng ngơ ngác, rất nhiều người thậm chí còn chẳng hiểu đề nói gì.
Nguyễn Nhàn nuốt nước miếng, nói: “Khó quá, tổng giám đốc Tần, anh biết giải không?”
“Toán xác suất cơ bản.” Tần Phong không nói mình có biết hay không: “Nhưng cần một lượng tính toán nhất định.”
Bình luận trực tiếp toàn là dấu chấm hỏi, thậm chí còn nhiều hơn lúc công bố luật chơi:
[????? Á?]
[Cái gì cái gì, toàn là cái gì vậy???]
[Ôi trời? Đầu đau quá, chắc tôi mọc thêm não mất!]
[Cái quái gì, điều kiện một đống, hai mươi bảy viên bi lấy chín viên, chẳng phải thế nào thì xác suất cũng như nhau sao, liên quan gì đến cách lấy chứ?]
[Đây là mô phỏng giáo dục à, mẹ nó, lấy liên tục với chia ra từng lần lấy sao xác suất có thể giống nhau được! Học chút toán đi!]
[Tự dưng lầu trên thích thể hiện gì thế, có bản lĩnh thì bây giờ tính xác suất luôn đi!]
[Dân thi toán hai lần mới qua thật vô lực, xem một cái show mà cũng bị xác suất hành hạ!!]
[Dân khối Xã hội như tôi nhìn vào chỉ thấy toàn thiên thư, bỏ tay luôn rồi.]
Người duy nhất trong khán phòng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh chính là Yến Vân. Sau khi sững lại một thoáng, khóe môi anh thậm chí còn hơi nhếch lên.
Nguyên nhân cũng đơn giản, bởi trò chơi này thật sự tồn tại ngoài đời, hơn nữa anh còn suýt nữa từng tham gia.
Thời đại học, anh cùng Lâm Phụng Minh đi chơi ở một phố đi bộ ngoài trường, ở đó có một ông chú bày sạp, chính là trò cờ bạc bốc bi này, chuyên lừa tiền sinh viên nhẹ dạ.
Yến Vân đứng bên cạnh xem một lúc liền thấy có gì đó không ổn, muốn bỏ chút tiền thử một lần để chứng minh suy đoán của mình, kết quả bị Lâm Phụng Minh kéo lại mắng cho một trận, chửi anh là kẻ ngốc bỏ tiền oan.
Sau đó, Lâm Phụng Minh đã vạch trần trò bịp của ông chú kia trước mặt mấy người đang chơi. Đối phương thẹn quá hóa giận, đứng phắt dậy định chửi lại, lại bị Yến Vân một cước đá lật cả sạp, phải ôm đồ chạy trối chết, ngay sau đó thì trời đổ mưa to.
Hai người không kịp quay về trường, vừa cãi nhau vừa chạy tới khách sạn gần đó.
Thể chất Lâm Phụng Minh vốn yếu, Yến Vân sợ cậu lại cảm lạnh nên để cậu vào tắm trước. Đợi anh tắm xong đi ra thì thấy Lâm Phụng Minh khoác khăn tắm, đập tờ giấy chi chít kết quả tính toán xuống trước mặt, ánh mắt sáng rực, chế giễu anh là đồ ngốc đi đưa tiền cho người ta.
Đúng lúc cậu chỉ tay vào công thức cho anh xem, một giọt nước từ mái tóc cậu nhỏ xuống, trôi theo chiếc cổ trắng ngần. Đầu óc Yến Vân chợt nóng lên, anh giữ chặt gáy cậu, cúi đầu hôn xuống.
Mọi lời nói đều chìm trong nụ hôn ấy. Đó là nụ hôn công khai đầu tiên của hai người, cũng là cơ hội để phá tan lớp giấy ngăn mỏng manh.
Tóm lại, kết quả mà Lâm Phụng Minh tính được, Yến Vân chẳng nhớ nổi chữ nào, câu hỏi trước mặt hiện tại anh cũng hoàn toàn không thể trả lời.
Yến Vân thu hồi suy nghĩ, quay sang nói với MC: “Phiền lấy cho tôi giấy bút, tôi tính thử một chút.”
Nhân viên đưa cho anh một quyển sổ và một cây bút, rồi trước ống kính phát sóng trực tiếp, anh thật sự bắt đầu tính toán.
Cả khán phòng yên lặng, khán giả trong phòng livestream sau mấy giây như bị treo máy liền dùng hàng loạt dấu chấm hỏi để bày tỏ tâm trạng của mình:
[??? Á, ảnh đế định tính toán trực tiếp sao?]
[Cạn lời, đây là cái show hôn nhân theo chủ nghĩa huyền ảo gì thế này…]
[Vậy nên, người ra câu hỏi này chính là người yêu của Yến Vân sao?? Anh ấy chẳng lẽ lại yêu đương với thầy chủ nhiệm cấp ba à?]
[Ghê quá vậy, cậu làm tôi tự dưng liên tưởng đến thầy chủ nhiệm hói đầu hồi cấp ba của tôi, lại còn dạy Toán nữa.]
[Nầu nầu nầuuuu, đừng mà á á áaaa!!!]
[Không đến mức thế đâu, anh Vân đẹp trai như vậy cơ mà.]